Thursday, January 30, 2020

CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH

Giăng (John) 21:15-17
15 Khi ăn rồi, Đức Chúa Jêsus phán cùng Si-môn Phi-e-rơ rằng: Hỡi Si-môn, con Giô-na, ngươi yêu ta hơn những kẻ nầy chăng? Phi-e-rơ thưa rằng: Lạy Chúa, phải, Chúa biết rằng tôi yêu Chúa. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy chăn những chiên con ta.16 Ngài lại phán lần thứ hai cùng người rằng: Hỡi Si-môn, con Giô-na, ngươi yêu ta chăng? Phi-e-rơ thưa rằng: Lạy Chúa, phải, Chúa biết rằng tôi yêu Chúa. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy chăn chiên ta.17 Ngài phán cùng người đến lần thứ ba rằng: Hỡi Si-môn, con Giô-na, ngươi yêu ta chăng? Phi-e-rơ buồn rầu vì Ngài phán cùng mình đến ba lần: Ngươi yêu ta chăng: Người bèn thưa rằng: Lạy Chúa, Chúa biết hết mọi việc; Chúa biết rằng tôi yêu Chúa! Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy chăn chiên ta.
Suy gẫm:
Cuộc gặp gỡ của Chúa Jesus Phục Sanh với sứ đồ Phi-e-rơ là một trong những câu chuyện đáng cho chúng ta lưu ý. Phi-e-rơ là một nhân vật nổi bật nhất trong 12 sứ đồ. Từ ngày được Chúa chọn và gọi, ông theo Ngài với một bầu nhiệt huyết. Tính tình ông bộc trực, thẳng thắn, nghĩ sao nói vậy. Con người ông dám nói và dám làm. Hơn thế nữa, Phi-e-rơ được Đức Chúa Trời ban cho sự hiểu biết về Đấng Christ mà không ai khác trong số các sứ đồ có được diễm phúc đó: “Chúa là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời hằng sống” (Ma-thi-ơ 16:16-17). Nói chung, Phi-e-rơ có nhiều ưu điểm hơn các sứ đồ khác. Nhưng chính vì những ưu điểm “thiên nhiên” và chưa được xử lý, nên ông đôi khi bị lẫn lộn giữa những gì thuộc về bản tánh xác thịt và bản tánh thiêng liêng hay thuộc linh. Với bầu nhiệt huyết vô cùng hăng hái, Phi-e-rơ theo Chúa và sẵn sàng làm bất cứ điều gì có thể làm được để bảo vệ Thầy mình. Chính vì thế, trong giờ phút lâm nguy, lúc Thầy bị một trong 12 đồng môn của mình phản bội, bị tay sai của các nhà lãnh đạo tôn giáo bức hại, Phi-e-rơ đã liều mình bảo vệ Thầy: rút dao ra chém đứt tai của đầy tớ thầy cả thượng phẩm tên là Man-chu (Giăng 18:10). Hoàn toàn do tức giận vì tự ái và do tình cảm thiên nhiên xúi giục, Phi-e-rơ đã vô tình làm cho hoàn cảnh trở nên tồi tệ hơn; và Thầy bị mang tiếng là đồng lõa với đám môn đệ hùng tàn tìm cách chống trả các nhà lãnh đạo tôn giáo! (Chắc hẳn đó là cớ tích để các nhà lãnh đạo tôn giáo lợi dụng để bôi nhọ Chúa Jesus). Có lẽ, lúc bấy giờ Phi-e-rơ nghĩ rằng điều mình làm là hoàn toàn hợp lý theo suy luận thường tình của con người. Nhưng nguyên tắc hành động đó không thể nào thích hợp với chương trình và ý muốn của Đức Chúa Trời. Chính vì thế, Chúa Jesus đã ra tay cứu chữa đầy tớ Man-chu và lên tiếng với Phi-e-rơ: “Hãy nạp gươm vào vỏ; vì hễ ai cầm gươm sẽ bị chết về gươm” (Ma-thi-ơ 26:52). Đây chính là lời tiên tri về sự chết sau này của Phi-e-rơ! Chúa Jesus chẳng bao giờ nhìn hành động của Phi-e-rơ như là một việc làm ơn cho Ngài. Trái lại, đó là một hành động vô cùng nguy hiểm, có thể dẫn đến việc, lúc nào đó Phi-e-rơ bất đồng ý kiến với Thầy, tình cảm Thầy-trò rơi vào cảnh “cơm không lành, canh không ngọt,” ông cũng có thể chém Thầy nữa là đằng khác! Đó là điều tất yếu phải xảy ra cho một Phi-e-rơ không thật sự được quyền năng của Chúa đụng đến và thay đổi từ bên trong. Để được thay đổi, trước hết Phi-e-rơ cần phải qua kinh nghiệm của sự thất bại ê chề: chối Chúa ba lần; có nghĩa là ông hoàn toàn thất bại trong nhãn quan của người Do thái. Điều Chúa muốn nói là Phi-e-rơ phải kinh qua sự thất bại thê thảm nhất, phơi bày tận gốc rễ yếu đuối và tội lỗi về bản chất phản bội Thầy là người mà ông từng ra tay bênh vực. Đây là chỗ mà Phi-e-rơ cần phải đi xuống tận cùng để thấy rằng ông chẳng hơn gì Giu-đa Ích-ca-ri-ốt và những kẻ đến bắt Thầy trong vườn Ghết-sê-ma-nê trong đêm hôm ấy. Sự thất bại này là sự chuẩn bị Phi-e-rơ cho sự gặp gỡ Chúa Jesus sau khi Ngài từ kẻ chết sống lại. Đây là cuộc gặp gỡ định mệnh, thay đổi cả cục diện của cuộc đời và chức vụ của Phi-e-rơ. Cuộc gặp gỡ này đã để lại một ảnh hưởng sâu đậm đến nỗi Phi-e-rơ bằng lòng chịu tù tội vì rao giảng về chính Ngài, và chịu chết vì niềm tin của mình ở nơi chính Chúa Jesus Phục Sanh.
Trên đời có những cuộc gặp gỡ trong giới làm ăn với nhau. Những cuộc gặp gỡ như thế có thể trở thành yếu tố quyết định cho cả đời người, thay đổi cả tương lai. Trong lãnh vực thuộc linh cũng như vậy. Có những cuộc gặp gỡ thần thượng (divine encounter) sẽ quyết định cả cuộc đời theo Chúa và hầu việc Ngài. Chúa Jesus đã từ kẻ chết sống lại. Nhưng chúng ta đã gặp được Chúa chưa? Đó là câu hỏi vô cùng quan trọng và quyết định cho đời sống còn lại của chúng ta trên đất. Khi chúng ta đã gặp Chúa Phục Sanh như Phi-e-rơ gặp Ngài thì sẽ có một tấm lòng ăn năn về tội lỗi của mình và cảm thấy xấu hổ về việc mình đã làm, tội mình đã phạm. Nhiên hậu Chúa mới có thể sử dụng chúng ta. Một người mà không có kinh nghiệm đó, trái lại còn tự hào về điều mình đã làm, thì chỉ là sự thay đổi bên ngoài và chưa thật sự có sự thay đổi bên trong vì chưa gặp Chúa Phục Sanh. Trước sau gì, khi rơi vào trong những hoàn cảnh tương tự, khi tình cảm con người bị tổn thương và thay đổi, họ sẽ hành động như trước đây. Tại sao? Vì bản chất thiên nhiên chưa được đóng đinh vào thập tự giá với Chúa và chưa sống lại một con người mới cho Đức Chúa Trời. Chỉ khi nào gặp Chúa Phục Sanh mặt đối mặt thì chúng ta mới thấy được tận gốc rễ bản chất băng hoại và gian ác của chính mình. Sự gặp gỡ thiên thượng giữa Chúa Phục Sanh và chúng ta sẽ để lại một dấu ấn lớn lao và sự thay đổi sâu xa trong linh hồn và đời sống chúng ta, đến nỗi chúng ta không thể cưỡng lại được sức lôi cuốn mãnh liệt của tình yêu Ngài tuôn trào vào trong đời sống chúng ta để muốn sống và chết cho Ngài. Cuộc gặp gỡ đó sẽ mang đến sự tàn diệt bãn ngã và trồng trong chúng ta sức sống phục sanh quyền năng để sống cho Đức Chúa Trời khi chúng ta có Chúa Jesus sống trong mình. Như sứ đồ Phao-lô nói: “Nếu Ngài đã chết, ấy là chết cho tội lỗi một lần đủ cả; nhưng hiện nay Ngài sống, ấy là sống cho Đức Chúa Trời” (Rô-ma 6:10).
Cầu nguyện:
Cầu xin Chúa cho con gặp gỡ Ngài cách tươi mới mỗi ngày để sống đắc thắng và kết quả cho Ngài giữa cuộc đời đầy dẫy thất bại và tội lỗi. Amen!

Thursday, January 23, 2020

KHỦNG HOẢNG THUỘC LINH (SPIRITUAL CRISIS)

Giăng (John) 11:1-6
1Có một người đau, tên là La-xa-rơ, ở Bê-tha-ni, là làng của Ma-ri và chị người là Ma-thê.2Ma-ri là người đã xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc mình lau chân Ngài; chính anh người là La-xa-rơ đang đau.3Vậy, hai chị em sai người đến thưa cùng Đức Chúa Jêsus rằng: Lạy Chúa, nầy, kẻ Chúa yêu mắc bịnh.4Đức Chúa Jêsus vừa nghe lời đó, bèn phán rằng: Bịnh nầy không đến chết đâu, nhưng vì sự vinh hiển của Đức Chúa Trời, hầu cho Con Đức Chúa Trời bởi đó được sáng danh.5Vả, Đức Chúa Jêsus yêu Ma-thê, em người và La-xa-rơ.6Khi Ngài nghe người nầy đau, bèn ở lại hai ngày nữa trong nơi Ngài đang ở.
Suy gẫm:
Gia đình ba anh em La-xa-rơ, Ma-thê, và Ma-ri có một mối thân tình đặc biệt với Chúa Jesus. Không chút nghi ngờ, trong khi thi hành chức vụ trên đất, gia đình này đã mang lại niềm an ủi và khích lệ cho Chúa Jesus rất nhiều. Có lẽ Ma-ri là người đã lấy chai dầu cam tùng rất quý giá để xức cho Chúa Jesus trước khi Ngài bước lên thập tự giá. Ma-thê với tài nấu nướng đã từng thết đãi Chúa Jesus với những bữa ăn thịnh soạn. Còn La-xa-rơ với một nhân cách hiền hòa, dễ mến, và cũng là người bạn quý của Ngài, được gọi là “người Chúa yêu” (11:3) hay là “bạn” của Ngài (11:11). Trong cả hai trường hợp, Giăng dùng động từ “yêu” (phileō) và danh từ “yêu” (philos) để miêu tả bản chất mối liên hệ đầy cảm mến người với người (human relationship) giữa Chúa Jesus và La-xa-rơ. Khi sử dùng động từ này, sứ đồ Giăng muốn nhấn mạnh đến mối liên hệ về mặt nhân tánh của Chúa Jesus với La-xa-rơ nói riêng và cả gia đình của ông nói chung.
Một ngày kia La-xa-rơ lâm trọng bịnh. Đứng trước tình cảnh nguy ngập, hai người em gái của La-xa-rơ là Ma-thê và Ma-ri sốt vó cả lên có lẽ vì La-xa-rơ là anh cả, nơi nương tựa duy nhất của gia đình. Họ đinh ninh rằng khi nghe tin La-xa-rơ đau gần chết, Chúa Jesus sẽ đến ngay lập tức vì là bạn thiết nghĩa với Ngài (Giăng 11:11). Mặc cho tình cảm đặc biệt của gia đình này dành cho Ngài, khi nghe tin La-xa-rơ đau bịnh, Chúa Jesus trông có vẻ dường như rất dửng dưng với hoàn cảnh của “người Chúa yêu.” Ngài nói với những người được sai đến báo tin: Bịnh nầy không đến chết đâu, nhưng vì sự vinh hiển của Đức Chúa Trời, hầu cho Con Đức Chúa Trời bởi đó được sáng danh.” Tại sao Chúa Jesus lại phản ứng như thế? Giăng cho chúng ta câu trả lời: Vả, Đức Chúa Jêsus yêu (agapaō) Ma-thê, em người và La-xa-rơ. Khi Ngài nghe người nầy đau, bèn ở lại hai ngày nữa trong nơi Ngài đang ở.” Từ động từ “yêu” (phileō) được chuyển thành động từ “yêu” (agapaō). Chính vì tình yêu này mà Chúa Jesus ở lại Giê-ru-sa-lem thêm hai ngày nữa để chờ cho La-xa-rơ qua đời! Điều này trông có vẻ dường hoàn toàn nghịch lý với sự suy nghĩ và tình cảm của con người. Nhưng Chúa Jesus đã hành động với mục đích rõ rệt. Chỉ có những người trong cuộc với Chúa Jesus mới hiểu được sự chuyển mình trong tình yêu, bằng không họ chỉ suy nghĩ theo thói thường của con người. Giăng dùng động từ “yêu” (phileō) để diễn tả suy nghĩ con người khi nhìn thấy Chúa Jesus khóc lúc bước đến mộ của La-xa-rơ (11:35, 37).
Sâu xa trong mối quan hệ giữa Chúa Jesus với gia đình này, mối thân tình với Chúa Jesus đối với họ có lẽ đã trở nên quá bình thường. Bình thường đến độ nghĩ Chúa Jesus là con người như mình, không nhận chân ra Ngài là Đức Chúa Trời. Họ có thể nghĩ Chúa Jesus cũng chỉ là một con người nhưng đặc biệt là Ngài có quyền năng thi hành phép lạ hơn người khác. Thế thôi! Đây là lỗ hỏng trong đức tin và sự hiểu biết của họ cần được lấp đầy. Chúa Jesus đã quăng họ vào trong sự hụt hẩng tâm linh, sự khủng hoảng của đời sống đức tin để họ khám phá ra chính họ là ai, trong hành trình của nhận thức về Ngài và đức tin nơi Ngài. Và cũng để qua đó họ nhận biết Chúa Jesus thật sự là ai. Nói cách khác, Chúa Jesus đưa họ lên một bậc cao hơn trong đức tin: tin Chúa Jesus có thể làm cho kẻ chết sống lại đời đời thuộc phạm trù thần thượng và lai thế vượt ra khỏi sự hiểu biết của con người, chứ không chỉ tin Ngài là Đấng có thể thi hành phép lạ thuộc phạm trù của thân thể và hiện tại; trong trường này là chữa lành bịnh tật. Hơn thế nữa, Chúa Jesus giải thoát họ khỏi cái loại đức tin bị kìm hãm và cột trói bởi quan niệm về không gian và thời gian (Giăng 11:21, 32). Đến lúc họ phải nhận biết rằng Ngài không những là con người như họ nhưng cũng là Đức Chúa Trời. Đấng có thể làm mọi sự chỉ bởi lời phán của Ngài, trong đó hàm chứa sức mạnh chọc thủng xuyên qua cả không gian và thời gian (Giăng 11:40-43; cf. Ma-thi-ơ 8:8).
Phước hạnh mà Chúa Jesus dành cho gia đình này vượt quá nhận thức và hiểu biết của họ. Những giây phút khủng hoảng, hụt hẩng, và sụp đổ trong đức tin lúc ban đầu được thay thế bằng phước hạnh tuyệt vời: (a) La-xa-rơ trở thành kiểu mẫu của sự sống lại ngày sau cùng; (b) biết Chúa Jesus là “Con Đức Chúa Trời” trong ý nghĩa đầy đủ nhất của nó, nghĩa là Ngài chính là Đức Chúa Trời. Chúa Jesus muốn dạy và nâng họ lên một bậc cao hơn trong đức tin, vượt ra khỏi bầu khí quyển của mối liên hệ tình cảm với Chúa Jesus trong phạm trù giữa con người với con người (human relationship) để bay vào trong thế giới rộng lớn và bao la hơn với Ngài trong mối quan hệ giữa con người và Đức Chúa Trời (man-God relationship). Chúa muốn dẫn La-xa-rơ vào trong kinh nghiệm mới mẻ về tình yêu của Ngài đối với ông: từ “người Chúa yêu” trong nghĩa phileō trở thành “người Chúa yêu” trong nghĩa agapaō. Đây là sự chuẩn bị cho La-xa-rơ và gia đình này bước vào trong cõi đời đời với Ngài trong tương lai. Lúc họ thật sự từ kẻ chết sống lại và chẳng bao giờ chết nữa, mặc dầu trong hiện tại La-xa-rơ được Chúa kêu sống lại nhưng rồi cũng sẽ phải chết để chờ ngày sống lại vĩnh cữu (Giăng 11:25).
Bạn và tôi đang ở đâu trong hành trình của nhận thức và kinh nghiệm đức tin nơi Chúa Cứu Thế Jesus? Có lẽ chúng ta đã bắt đầu bước vào trong hành trình này bằng mối quan hệ người-người với Chúa Jesus. Chúng ta hiểu và trải nghiệm Ngài là người thật sự. Giáo lý về sự nhập thể trở nên hiện thực trong đời sống chúng ta. Nhưng đó không phải chỗ mà Chúa muốn chúng ta dừng lại trong hành trình thuộc linh. Ngài muốn chúng ta đi xa hơn và đưa chúng ta vào trong thế giới rộng lớn và bao la hơn của đời sống đức tin. Để thực hiện điều đó, có lúc Chúa phải quăng chúng ta vào những hoàn cảnh, trong đó chúng ta thấy chơi vơi, hụt hẩng, đi đến chỗ hoàn toàn thất vọng về chính Ngài. Lời cầu nguyện dường như không được Chúa nhậm. Thậm chí, càng cầu nguyện thì hoàn cảnh càng trở nên tồi tệ hơn! Lúc đó có thể chúng ta trở nên cay đắng và tức giận khi nghĩ đến những gì mình đã hy sinh và phục vụ Chúa và cho Hội Thánh của Ngài. Tại sao Chúa không làm ơn cho tôi và gia đình tôi, trong khi tôi đã tận hiến quá nhiều cho Chúa và Hội Thánh của Ngài? Chúng ta hãy bình tâm và chờ đợi vì biết rằng: “Công khó của anh em trong Chúa chẳng phải là vô ích đâu” (1 Cô-rinh-tô 15:58). Có lẽ đây là sự nối kết ẩn tàng trong tư tưởng của sứ đồ Phao-lô giữa sự sống lại của thân thể và sự phục vụ Chúa. Chỉ có khi nào chúng ta kinh qua con đường của sự chết con người cũ và sống lại con người mới với Chúa Cứu Thế, khi đó chúng ta mới thấu hiểu được chiều sâu của sự phục vụ Ngài là “chẳng vô ích đâu.” Từ đó, chúng ta sẽ chẳng còn tự hào về những thành tích thuộc linh, được giải thoát khỏi “cái bịnh thành tích” trong chức vụ và đời sống theo Chúa.
Con người chúng ta có khuynh hướng chối từ hay muốn Chúa làm giảm nhẹ đi những gì gây cho khó chịu và đau khổ trong đời sống theo Chúa của chúng ta. Cơ đốc nhân sống trong thế giới Tây phương rất nhạy cảm với những gì “bất thường” xảy đến cho mình. Người ta tìm kiếm và tự tạo nên cho mình một chỗ êm ấm và dễ chịu (comfort-zone) để theo Chúa. Đó chính là môi trường và thứ triết lý sống giết chết niềm tin và kinh nghiệm theo Chúa của chúng ta. Khi muốn nâng chúng ta lên một bậc cao hơn trong sự nhận thức và trải nghiệm đời sống đức tin, đôi khi Chúa bắt buộc phải quăng chúng ta vào trong những hoàn cảnh, trong đó dường như Ngài hoàn toàn yêu lặng. Thậm chí sự việc trở nên tồi tệ hơn so với lúc chưa cầu nguyện, để cho chúng ta học biết “sự chết.” Chết cái tôi, bản ngã. Chết với thành tích thuộc linh. Chết với “chức vụ” mà người hầu việc Chúa có. Chết lòng nhờ cậy Chúa theo kiểu tình cảm con người để bắt đầu biết vận dụng đức tin đích thật nơi chính Ngài. Thông thường, điều Chúa làm cho chúng ta trái ngược với lối suy nghĩ của con người. Hãy bình tĩnh và an tâm vì Chúa gọi chúng ta là “bạn của Ngài” và “người Ngài yêu.” Chúa đang làm cho chúng ta những gì mang lại phước hạnh nhất cho đời sống chúng ta, hầu cho Ngài được vinh hiển, và người ngoài nhìn vào phải nói rằng: “Kìa, Chúa yêu người ấy là dường nào!” Từ chính kinh nghiệm theo Chúa và phục vụ Ngài, Phao-lô quả quyết: Vì tôi chắc rằng bất kỳ sự chết, sự sống, các thiên sứ, các kẻ cầm quyền, việc bây giờ, việc hầu đến, quyền phép, bề cao, hay là bề sâu, hoặc một vật nào, chẳng có thể phân rẽ chúng ta khỏi sự yêu thương mà Đức Chúa Trời đã chứng cho chúng ta trong Đức Chúa Jêsus Christ, là Chúa chúng ta” (Rô-ma 8:38-39). Đó có phải lòng mong ước và khao khát của mỗi chúng ta trong hành trình thuộc linh về thiên quốc không?

Thursday, January 16, 2020

LỜI CẦU NGUYỆN ĐƯỢC NHẬM

Ma-thi-ơ (Matthew) 14:30-33
Song khi thấy gió thổi, thì Phi-e-rơ sợ hãi, hòng sụp xuống nước, bèn la lên rằng: Chúa ơi, xin cứu lấy tôi! Tức thì Đức Chúa Jêsus giơ tay ra nắm lấy người, mà nói rằng: Hỡi người ít đức tin, sao ngươi hồ nghi làm vậy? 32Ngài cùng Phi-e-rơ lên thuyền rồi, thì gió yên lặng. 33Các người trong thuyền bèn đến quì lạy Ngài mà nói rằng: Thầy thật là Con Đức Chúa Trời!
Suy gẫm:
Lời cầu nguyện của Phi-e-rơ tuy ngắn nhưng chứa đựng những nguyên tắc thuộc linh vô cùng quan yếu của lời cầu nguyện được nhậm. Trước hết, lời cầu nguyện xuất phát vào một thời điểm vô cùng cấp bách và khủng hoảng trong cuộc đời của Phi-e-rơ khi đối diện giữa sự chết và sự sống. Động từ “la lên” (krazō) trong nguyên nghĩa được sử dụng trong những trường vô cùng cấp bách và nguy ngập cần được cứu giúp bằng không sẽ chết hay thiệt mạng. Chính những hoàn cảnh khủng hoảng và nguy ngập xảy đến với chúng ta là cơ hội hay dịp tiện tốt nhất để đẩy chúng ta đến sự cầu nguyện. Đó là lúc sản sinh trong chúng ta lời cầu nguyện đơn sơ và chân thành nhất mà bởi đó chúng ta kinh nghiệm được quyền năng của Chúa.
Kế đến, lời cầu nguyện của Phi-e-rơ rất ngắn gọn chỉ vỏn vẹn trong mấy từ: “Chúa ơi, xin cứu lấy tôi” (trong nguyên văn chỉ có 3 từ và động từ được dùng ở thể mệnh lệnh cách). Mặc dầu trong lúc khủng hoảng và bị hốt hoảng, Phi-e-rơ không biết cách nào để cầu nguyện phải lẽ vì dường như ông muốn ra lịnh Chúa Jesus cứu vớt ông lên khỏi nước. Nhưng Chúa Jesus vẫn nhậm lời cầu nguyện của Phi-e-rơ không phải vì nói dài dòng nhưng vì xuất phát từ một linh hồn nhận biết Ngài là nguồn cứu giúp duy nhất của cuộc đời mình. Chúa Jesus giúp trước rồi dạy dỗ Phi-e-rơ về điều này sau: Hỡi người ít đức tin, sao ngươi hồ nghi làm vậy?” Chúa Jesus chỉ cho Phi-e-rơ biết nguyên nhân của sự việc là từ trong chính con người của ông. Có lẽ Phi-e-rơ nghĩ rằng lỗi của Chúa Jesus là tại sao Ngài không giúp ông đi trên mặt nước đến với Ngài!
Trên hết, Chúa Jesus cho phép mọi sự xảy ra và Phi-e-rơ phải đối diện với sự khủng hoảng để giúp cho đức tin ông tăng trưởng và mọi người nhận biết Chúa Jesus: Thầy thật là Con Đức Chúa Trời!” Đây chính là đỉnh điểm của sự cố này! Mọi sự Chúa cho phép xảy ra trong đời sống và Ngài đáp lời cầu nguyện của chúng ta hầu cho chúng ta và mọi người nhận biết Ngài là ai và giúp cho đức tin cá nhân chúng ta được tăng trưởng. Như thế, còn gì để cho chúng ta phải lo âu và khủng hoảng trong đời sống nếu Chúa vẫn ở với chúng ta và đang làm mọi việc vì lợi ích cho chúng ta và danh vinh hiển của Ngài?
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Jesus, xin Ngài ban cho tấm lòng yên nghỉ và tin cậy Ngài trong mọi sự vì biết rằng Ngài đang nắm giữ mọi sự và làm mọi điều để cho danh Ngài được vinh hiển. Amen

Thursday, January 9, 2020

THÊM MỘT NĂM NỮA CÓ GÌ KHÁC KHÔNG?

Lu-ca (Luke) 13:6-9
Ngài lại phán thí dụ nầy: Người kia có một cây vả trồng trong vườn nho mình, đến hái trái mà không thấy; bèn nói cùng kẻ trồng nho rằng: Kìa đã ba năm nay ta đến hái trái nơi cây vả nầy mà không thấy: hãy đốn nó đi; cớ sao nó choán đất vô ích? Kẻ trồng nho rằng: Thưa chúa, xin để lại năm nầy nữa, tôi sẽ đào đất xung quanh nó rồi đổ phân vào. Có lẽ về sau nó sẽ ra trái; bằng không, chúa sẽ đốn.
Suy gẫm:
Chúa Jesus kể thí dụ này theo sau câu chuyện về sự ăn năn (13:1-5). Vườn nho thường được dùng chỉ về dân Y-sơ-ra-ên (Ê-sai 5:1-2). Ngày xưa, cây vả được trồng trong vườn nho là chuyện bình thường. Cây vả cũng chỉ về dân Y-sơ-ra-ên. Tuy nhiên, sự khác biệt giữa việc sử dụng hình ảnh cây vả và cây nho, trong Cựu Ước, để chỉ về dân Y-sơ-ra-ên là cây vả thông thường liên quan đến sự không kết quả tức là sự bất trung của dân Y-sơ-ra-ên đối với Đức Chúa Trời (Giê-rê-mi 8:13; 24:1-8; Ô-sê 9:10; Giô-ên 1:7, 12; 2:21-25; Na-hum 3:12; Ha-ba-cúc 3:17). Người trồng nho (vinedresser/vineyard keeper) là Chúa Jesus, tức Đấng Mê-sia (vì danh từ được dùng trong số ít). Ba năm mà Chúa Jesus đề cập trong thí dụ này có lẽ Ngài muốn nói đến thời gian ba năm thi hành chức vụ của Ngài trên đất. Đức Chúa Trời đã ban cho dân tộc Do-thái cơ hội nhận biết Đấng Mê-sia hầu kết quả, nghĩa là mang nhiều dân tộc đến sự nhận biết Đức Chúa Trời. Nhưng họ từ khước Ngài và không trung thành với Đức Chúa Trời. Vì thế, người trồng nho xin chủ vườn gia hạn thêm một năm nữa hầu cây vả có thể kết quả, nghĩa là dân sự của Ngài cần ăn năn và kết quả xứng đáng với sự ăn năn. Tuy nhiên, theo cấu trúc văn phạm Hy-văn, ý tưởng trong câu này cho thấy dẫu cho có cho thêm một năm đi nữa thì cây vả vẫn không kết quả; nghĩa là dẫu gia hạn thêm một năm đi chăng nữa thì dân Do-thái vẫn không ăn năn. Kết quả là Đức Chúa Trời chắc chắn phải “đốn” họ đi. Động từ “đốn” hay “làm cho tản lạc” được dùng trong câu này thường đi chung với động từ “ăn năn” (Ma-thi-ơ 3:10; 7:19). Chính vì không “ăn năn” nên Chúa đã “đốn” và làm cho dân Do-thái tản lạc khắp nơi trên thế giới vì tội giết Chúa Jesus là Đấng Mê-sia. Đó là sự phán xét của Chúa đối với dân sự của Ngài.
Thêm một năm nữa không phải tự nhiên mà có. Đó là lời yêu cầu của người trồng vườn nho là Chúa Jesus và được Đức Chúa Trời là chủ vườn nho chấp thuận. Điều này nói lên lòng yêu thương của Chúa Jesus và lòng nhơn từ và nhịn nhục của Đức Chúa Trời đối với dân sự của Ngài ngày xưa là thể nào. Mục đích của chủ vườn nho là muốn thấy cây vả ra trái chứ không phải muốn đốn hay chặt bỏ ra khỏi vườn nho của Ngài. Đó chính là lòng yêu thương và nhịn nhục của Đức Chúa Trời đối với Hội Thánh của Ngài và đối với mỗi chúng ta ngày nay. Đức Chúa Trời mong ước mỗi chúng ta là cây được trồng trong nhà của Ngài đều sanh ra bông trái tốt lành (Thi-thiên 1:3; 92:13). Đức Chúa Trời không vui sướng gì khi phải chặt những cây trồng trong vườn của Ngài. Vì thế, Ngài luôn luôn gia hạn cho chúng ta kết quả. Tuy nhiên, sự gia hạn đó có thời hạn chứ không phải là vô thời hạn.
Chúng ta bắt đầu bước vào năm mới. Ai trong chúng ta cũng hoan hỉ và chờ đợi những điều tốt lành đến với chúng ta và Hội Thánh của Ngài. Nhưng chúng ta phải nhớ rằng nếu Đức Chúa Trời có thêm cho chúng ta năm này cũng chỉ vì lòng yêu thương và nhơn từ của Ngài để chúng ta kết quả thêm cho Chúa và cho vương quốc của Ngài. Trong năm qua, mỗi chúng ta và Hội Thánh đã kết quả cho Chúa như thế nào? Phải chăng vì chúng ta chưa kết quả được cho Chúa thì Ngài cho thêm chúng ta một năm này nữa? Hay chúng ta đã có kết quả nhưng chưa thật sự “sai trái” nên Chúa để thêm một năm nữa chăng? Bằng không Chúa sẽ đốn chặt và hủy diệt. Có thể năm này là năm Chúa sẽ tỉa sửa chúng ta để được sai trái hơn. Cũng có thể là năm này là năm cuối cùng Ngài chờ đợi chúng ta kết quả cho Ngài chăng? Điều đó tùy tấm lòng của chúng ta đối với Chúa như thế nào.
Kết quả mà Chúa muốn thấy trong đời sống chúng ta và Hội Thánh của Ngài là gì? Há không phải là kết quả trong nếp sống thánh khiết và trở nên giống Chúa Jesus, mang lại sự gây dựng và sự nhận biết Chúa Jesus cho người khác qua đời sống và sự phụng sự Chúa của chúng ta sao? Đôi khi Chúa cũng muốn chúng ta chịu khổ vì danh Ngài để sanh sản ra những bông trái lành. Hoặc Chúa dùng sự đau khổ, bịnh tật, nổi bất hạnh trong đời sống này để tỉa sửa đời sống chúng ta hầu kết quả hơn cho Ngài: trở nên giống Chúa Cứu Thế Jesus. Dẫu cho điều gì đi chăng nữa, lời cầu nguyện đầu năm này của mỗi chúng ta là xin Chúa cho con thêm một năm nữa để có thể kết quả cho Ngài. Bằng không Ngài chắc sẽ đốn!
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, con cảm ơn Ngài đã nhẫn nại và nhịn nhục với chính con trong suốt quảng đời đã qua. Bước vào năm mới, con cầu xin Chúa gia thêm ơn cho con để sống kết quả xứng đáng với lòng yêu thương của Ngài. Amen!