Wednesday, June 26, 2019

THẾ GIỚI QUAN CƠ ĐỐC

Kinh Thánh: I Ti-mô-thê 6:6-10
Vả, sự tin kính cùng sự thỏa lòng ấy là một lợi lớn. Vì chúng ta ra đời chẳng đem gì theo, chúng ta qua đời cũng chẳng đem gì đi được. Như vậy, miễn mà đủ ăn đủ mặc thì phải thỏa lòng; Còn như kẻ muốn nên giàu có, ắt sa vào sự cám dỗ, mắc bẫy dò, ngã trong nhiều sự tham muốn vô lý thiệt hại kia, là sự làm đắm người ta vào sự hủy diệt hư mất. Bởi chưng sự tham tiền bạc là cội rễ mọi điều ác, có kẻ vì đeo đuổi nó mà bội đạo, chuốc lấy nhiều điều đau đớn.
Suy gẫm:
Thế giới quan Cơ đốc (Christian worldview) được sứ đồ Phao-lô bàn đến trong mấy câu Kinh Thánh này. Tuy ngắn ngủi nhưng rất cô động, súc tích và đi thẳng vào ngay trọng tâm của vấn đề. Đối với thế giới vật chất chung quanh, Cơ đốc nhân cần có một thái độ rất rõ ràng: “sự tin kính cùng sự thỏa lòng là một mối lợi lớn.” Giữa vật chất (material) và sự tin kính (godliness), Cơ đốc nhân cần phải chọn sự tin kính thay vì tìm kiếm sự thỏa mãn nhu cầu vật chất mà xem nhẹ sự tin kính. Sự tin kính là sự biểu lộ của lòng kính sợ Chúa bên trong qua cách sống mang tính đạo đức và niềm tin của mình. Lòng tin kính liên quan đến sức mạnh thuộc linh và quyền năng của Đức Chúa Trời bày tỏ trong đời sống người theo Chúa. Chính vì thế, khi sứ đồ Phi-e-rơ và Giăng chữa lành cho người què tại Cửa Đẹp, người ta thắc mắc không biết có phải hai vị sứ đồ này đã nhờ vào “quyền phép” hay “nhơn đức” của chính mình mà chữa lành cho người què không (Công vụ 3:12)? Tại đây, từ “tin kính” được dịch là “nhơn đức” và hàm ý đồng nghĩa với từ “quyền phép” mà hai vị sứ đồ dựa vào đó thi hành phép lạ. Chính lòng tin kính là sức mạnh để Cơ đốc nhân có thể sống “thỏa lòng” trong mọi hoàn cảnh và sống vượt lên trên sự đòi hỏi mãnh liệt của lòng tham mê vật chất đời này. Tự bản thân con người không thể chống chọi với lòng tham muốn vật chất vì đó là bản chất cố hữu của con người sau sự sa ngã. Khi phạm tội, con người đã đánh đổi hay thay thế lòng tin kính bằng lòng tham mê vật chất: “Người nữ thấy trái của cây đó bộ ăn ngon, lại đẹp mắt, và quý vì để mở trí khôn” (Sáng 3:6). Cho nên, lòng tham mê vật chất chính là thước đo của lòng tin kính: “Nếu ai yêu thế gian, thì sự kính mến Đức Chúa Trời chẳng ở trong người ấy” (I Giăng 2:15b). Lòng tin kính chính là sự vâng lời Đức Chúa Trời.
Ma quỷ rất tinh khôn trong việc giúp chúng ta chuyển nhượng điều thuộc linh để đổi lấy vật chất. Khi một người bắt đầu để cho tâm trí và tấm lòng mình bị xu hướng và chi phối bởi vẻ hòa nhoáng và sự quyến rũ của thế giới vật chất [thế gian] chung quanh mình, ngay lập tức nồng độ yêu mến Đức Chúa Trời của người đó sẽ bắt đầu giảm sút và dần dà tư tưởng, ngôn ngữ, và triết lý sống của người đó bị nhuốm màu thế tục. Trong phòng thí nghiệm của Đức Chúa Trời chẳng có một chất hóa học nào để dung hòa hai điều này hầu làm cho cuộc sống Cơ đốc nhân trở nên dễ chịu và thoải mái hơn. Ngày nào Cơ đốc nhân còn sống, ngày đó người ấy phải đối diện với cuộc đọ sức gay gắt và nghiệt ngã giữa hai xu hướng này trong chính mình. Nhưng sự quyết định và chọn lựa không thuộc về phía Đức Chúa Trời bèn là con người. Khi một người quyết định gạt bỏ những gì của thế tục ra khỏi tâm trí và bằng lòng để cho những gì thuộc thế giới thần thượng của Đức Chúa Trời chiếm hữu mình, người đó sẽ có sức mạnh để sống vượt lên trên sự quyết rũ của thế giới vật chất chung quanh mặc dầu người đó đang sống giữa thế gian. Đây là chiến trận xảy ra trong tâm trí, chuyển tải xuống tấm lòng, và biểu lộ bằng hành động mà người khác có thể thấy được.
Cầu nguyện:
Cầu xin Chúa gia tăng trong con lòng kính sợ và yêu mến Ngài để con có thể sống vượt lên trên những cám dỗ và lôi cuốn của bản tánh xác thịt tầm thường và hủ lậu của thế gian này. Xin Chúa giúp con mỗi ngày biết phân biện giữa những gì thuộc về thế gian mau qua chóng tàn và những gì thuộc về thế giới thuộc linh sẽ còn lại đời đời và cho con biết rằng chỉ những gì thuộc linh mới mang lại cho con người sự thỏa lòng thật sự và miễn viên.

Wednesday, June 19, 2019

ĐẶC ĐIỂM NẾP SỐNG HƯỚNG THƯỢNG (2)


Cô-lô-se (Colossians) 3:5-11
Vậy hãy làm chết các chi thể của anh em ở nơi hạ giới, tức là tà dâm, ô uế, tình dục, tham lam, tham lam chẳng khác gì thờ hình tượng: bởi những sự ấy cơn giận của Ðức Chúa Trời giáng trên các con không vâng phục; lúc trước anh em sống trong những nết xấu đó, và ăn ở như vậy. Nhưng bây giờ anh em nên trừ bỏ hết nói sự đó, tức là sự thạnh nộ, buồn giận và hung ác. Ðừng nói hành ai, chớ có một lời tục tỉu nào ra từ miệng anh em. Chớ nói dối nhau, vì đã lột bỏ người cũ cùng công việc nó, mà mặc lấy người mới là người đang đổi ra mới theo hình tượng Ðấng dựng nên người ấy, đặng đạt đến sự hiểu biết đầy trọn. Tại đây không còn phân biệt người Gờ-réc hoặc người Giu-đa, người chịu cắt bì hoặc người không chịu cắt bì, người dã man hoặc người Sy-the, người tôi mọi hoặc người tự chủ; nhưng Ðấng Christ là mọi sự và trong mọi sự.
Suy gẫm:
Sau khi nói đến đặc điểm thánh khiết của nếp sống hướng thượng tương phản với nếp sống cũ trước đây (“lúc trước”) của các tín hữu tại Cô-lô-se, sứ đồ Phao-lô nói đến đặc điểm yêu thương của nếp sống mới trong Chúa Jesus (“bây giờ”). Đặc điểm của nếp sống yêu thương gồm có việc từ bỏ hết mọi sự như “sự thạnh nộ”, “buồn giận” và “hung ác.” Động từ “trừ bỏ” mô tả hành động thay đổi hay vứt bỏ một điều nào đó dơ nhớp mà mình không còn muốn vương vấn trong đời sống. “Sự thạnh nộ” mô tả cơn giận un đốt trong lòng biến thành hành động muốn trả thù hay bạo động trút đổ trên người mình căm thù. “Buồn giận” là sự căm tức nung đốt bên trong lòng nhưng chưa biểu hiện bằng hành động ra bên ngoài. “Hung ác” là từ được dùng nói đến những gì liên quan đến việc làm của ma quỷ. Bản chất của ma quỷ là hung ác mang tính chất tàn diệt. Sự tàn diệt này được biểu lộ ra bằng hành động bên ngoài như là nói thành lời hay thành văn nhằm mục đích gây tàn diệt người khác. Mục đích của việc “nói hành” là để gây cho người khác bị tổn thương và hạ uy tín của người khác. Người nói hành không bao giờ có ý xây dựng người khác nhưng đạp đổ và tàn diệt người mình không thích hay ghen ghét. Những “lời tục tỉu” mà sứ đồ Phao-lô nói đến ở đây nên dịch là là những lời mạt sát và chà đạp lên danh dự và nhân phẩm của người khác. Hiểu như thế mới đúng vì liên quan đến nguyên nghĩa của nó và bối cảnh của cả thượng hạ văn trong phân đoạn này. Ngoài ra, nói dối nhau là hành động bày tỏ cho thấy sự không tôn trọng người khác. Tại sao chúng ta nói dối người khác? Tận cùng của vấn đề là vì cho rằng người khác không biết gì hay đánh giá thấp người khác nên chúng ta mới nói dối hay lường gạt họ bằng lời nói và hành động. Tất cả những điều này biểu lộ sự sống bề trong đã bị bán cho tội lỗi, sanh sản ra những hành động đối kháng lại với con người mới đến từ Đức Chúa Trời. Những điều này là sự biểu lộ của sự ghen ghét trong con người cũ cần được cởi bỏ mỗi ngày.
Tuy nhiên, chúng ta không tự thay đổi chính mình để thoát khỏi con người cũ tội lỗi và gian ác. Đó chính là công việc của Chúa trong người tin nhận Ngài. Sứ đồ Phao-lô nói chúng ta phải “mặc lấy người mới là người đang đổi ra mới theo hình tượng Ðấng dựng nên người ấy, đặng đạt đến sự hiểu biết đầy trọn.” Việc của chúng ta là quyết định tiếp tục sống với con người cũ hay bằng lòng cởi bỏ nó ra và mặc lấy người mới đến từ Chúa hay không? Con người mới không phải là sản phẩm của chúng ta bèn là đến từ Đức Chúa Trời. Hay nói cách khác, đó chính là sự ban cho của Đức Chúa Trời qua Chúa Jesus Christ. Sự ban cho của Chúa không phân biệt màu da, chủng tộc, trình độ văn hóa vì Ngài là Đấng dựng nên tất cả mọi người: “Tại đây không còn phân biệt người Gờ-réc hoặc người Giu-đa, người chịu cắt bì hoặc người không chịu cắt bì, người dã man hoặc người Sy-the, người tôi mọi hoặc người tự chủ; nhưng Ðấng Christ là mọi sự và trong mọi sự.” Chính vì chỗ này mà người tin Chúa Jesus không được đối xử với người khác thấp kém hơn mình, khác màu da với mình, trình độ văn hóa và văn minh kém cỏi hơn mình bằng lời nói, việc làm, và thái độ sống của mình.
Chúng ta thường hay dễ dàng thành công trong việc muốn bày tỏ tình yêu thương trong một mức độ vô cùng rộng lớn như quan tâm đến những con người nghèo đói rách nát trên các đường phố hay muốn dấn thân làm những việc từ thiện cho những kẻ bất hạnh và đau khổ trên thế giới. Nhưng chúng ta lại dễ dàng thất bại với những hành động thiếu yêu thương của chính mình đối với những người sống cạnh mình mỗi ngày. Chúng ta dễ dàng nói yêu thương với những người chúng ta ít có dịp gặp gỡ nhưng lại khó nói lời yêu thương và nhân từ đối với những người mình thường gặp mỗi ngày. Sống với những người mà Chúa đặt để bên cạnh chúng ta trong gia đình là một thách thức vô cùng lớn lao vì nó là môi trường để bộc lộ con người thật chúng ta, và chúng ta dễ dàng thất bại ngay tại chỗ này. Nếu chúng ta không thắng được chính mình ngay trong môi trường nhỏ bé này thì làm sao chúng ta có thể sống đời yêu thương cho một thế giới rộng lớn hơn? Không đâu cho bằng gia đình là nơi bày tỏ đời sống thuộc linh thật của chúng ta. Vì thế Chúa Jesus phán với người vừa được cứu khỏi quỉ ám: “Hãy về nhà ngươi, nơi bạn hữu ngươi, mà thuật lại cho họ điều lớn lao thể nào Chúa đã làm cho ngươi, và Ngài đã thương xót ngươi cách nào” (Mác 5:19).
Cầu nguyện:
Lạy Chúa yêu thương, xin giúp con mỗi ngày cởi bỏ nếp sống cũ mặc lấy nếp sống mới đến từ nơi Ngài. Con không thể tự thay đổi chính mình nhưng con tin cậy nơi sự sống của Ngài đang hành động trong con qua Chúa Jesus Christ. Amen!

Wednesday, June 12, 2019

ĐẶC ĐIỂM NẾP SỐNG HƯỚNG THƯỢNG (1)

Kinh Thánh: Cô-lô-se (Colossians) 3:5-11
Vậy hãy làm chết các chi thể của anh em ở nơi hạ giới, tức là tà dâm, ô uế, tình dục, tham lam, tham lam chẳng khác gì thờ hình tượng: bởi những sự ấy cơn giận của Ðức Chúa Trời giáng trên các con không vâng phục; lúc trước anh em sống trong những nết xấu đó, và ăn ở như vậy. Nhưng bây giờ anh em nên trừ bỏ hết nói sự đó, tức là sự thạnh nộ, buồn giận và hung ác. Ðừng nói hành ai, chớ có một lời tục tỉu nào ra từ miệng anh em. Chớ nói dối nhau, vì đã lột bỏ người cũ cùng công việc nó, mà mặc lấy người mới là người đang đổi ra mới theo hình tượng Ðấng dựng nên người ấy, đặng đạt đến sự hiểu biết đầy trọn. Tại đây không còn phân biệt người Gờ-réc hoặc người Giu-đa, người chịu cắt bì hoặc người không chịu cắt bì, người dã man hoặc người Sy-the, người tôi mọi hoặc người tự chủ; nhưng Ðấng Christ là mọi sự và trong mọi sự.
Suy gẫm:
Trong phân đoạn 3:1-4 sứ đồ nói đến bản chất của nếp sống hướng thượng của Cơ đốc nhân. Từ 3:5 trở đi, ông nói đến đặc điểm của nếp sống hướng thượng. Có thể tóm tắt hai đặc điểm chính của nếp sống hướng thượng trong phân đoạn trên là thánh khiết yêu thương. Trước hết, trong hai câu 5 và 6, sứ đồ Phao-lô nói đến đặc điểm của nếp sống hướng thượng là thánh khiết. Thời xưa, sự thờ lạy thần tượng đi kèm với sinh hoạt tính dục trong các đền thờ ngoại giáo phổ biến nhan nhãn khắp nơi và thẩm thấu vào trong đời sống con người thuộc mọi tầng lớp trong xã hội. Vì lẽ đó, có một số tín hữu sau khi trở lại Cơ đốc giáo vẫn còn dính dấp vào những thứ tội lỗi về tình dục và coi đó là chuyện bình thường. Nhưng sứ đồ cảnh cáo rằng vì khi tin Chúa Jesus con người cũ đã bị đóng đinh vào thập tự giá với Ngài nên đã chết đối với tội lỗi rồi. Cho nên, họ hãy ứng dụng chân lý này vào trong đời sống theo Chúa là “hãy làm chết các chi thể của anh em ở nơi hạ giới.” Động từ “làm cho chết” được dùng ba lần trong toàn bộ Kinh Thánh Tân Ước (Rô-ma 4:19; Cô-lô-se 3:5; và Hê-bơ-rơ 11:12). Trong câu 5 động từ được dùng trong thể mệnh lệnh cách và có nghĩa là không làm gì được nữa vì già nua, hay không còn hoạt động gì được… Trên phương diện thần học, Cơ đốc nhân đã đồng nhất chính mình với Chúa Jesus Christ khi Ngài chết trên thập tự, tiêu trừ tận sào huyệt bản chất tội lỗi (con người cũ) thừa hưởng từ tổ tông A-đam và Ê-va truyền lại. Nhưng trên phương diện thực nghiệm, Cơ đốc nhân phải thực hành điều này bởi đức tin, mà đức tin đó được dựa sự kiện con người cũ của mình đã chết trên thập tự giá với Ngài. Sứ đồ Phao-lô gọi “làm chết các chi thể của anh em nơi hạ giới” nghĩa là “kể” hay “coi” mình như chết về những thứ tội lỗi thuộc về xác thịt (Rô-ma 6:11). “Chi thể” là lối nói tiêu biểu cho hành động vì cơ thể con người là công cụ được sử dụng để thực hiện hành động tội lỗi. “Nơi hạ giới” là chỉ về phạm trù thế gian và xác thịt. Đời sống thánh khiết và hướng thượng của Cơ đốc nhân không phải chỉ lý thuyết bèn là thực nghiệm. Nếu không có sự thánh khiết trong đời sống, người theo Chúa chẳng khác gì người thế gian.
Những thứ tội lỗi được xem là tiêu biểu cho việc làm thuộc hạ giới là tà dâm, ô uế, tình dục, ham muốn xấu xa, tham lam. Tà dâm hay gian dâm (sexual immorality) là từ dùng để chỉ về những sinh hoạt tình dục ngoài hôn nhân, bao gồm hai người ăn với nhau mà không tiến đến hôn nhân, gọi là “sống thử.” Trong thư tín của Phao-lô, khi nói đến ô uế (impurity) ông thường hay gán chung với gian dâm và luông tuồng (2 Cô 12:21; Gal 5:19). Tình dục đúng ra dịch là “ham muốn tình dục” (sexual perversion/erotic passion). Ham muốn xấu xa (evil desire) tức là những ham muốn ra từ bản tánh xác thịt. Tham lam (covetousness) chính là lòng tham muốn bên trong bày tỏ ra bằng hành động muốn chiếm hữu điều không thuộc về mình, trong đó bao gồm cả của cải, vợ hay chồng của người khác (Xuất 20:17). Khi con người để lòng tham lam điều khiển và nung đốt mình, khi đó họ sẽ sẵn sàng làm tất cả những gì có thể làm được để chiếm hữu điều mình muốn. Lúc ấy, lòng tham lam đối với Chúa được kể là đồng nghĩa với sự thờ lạy thần tượng, vì nó bị điều khiển bởi một quyền lực khác ngoài lòng yêu mến Đức Chúa Trời. Ban đầu người có lòng tham lam không có ý định lìa bỏ Đức Chúa Trời. Nhưng khi lao mình vào con đường đó thì họ bị “linh của sự thờ lạy thần tượng” (spirit of idolatry) xui khiến chống nghịch Đức Chúa Trời. Đúng ra, một loạt tội kể trên là nằm trong cả một tiến trình lìa bỏ Đức Chúa Trời, được nhen nhúm bằng tư tưởng dâm tà. Kết quả là cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời nổi lên chống nghịch những kẻ sống trong sự bất khiết. Cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời là sự bộc lộ bản tánh thánh khiết và phản ứng của Ngài đối với tội lỗi bất khiết, xấu xa. Đây là điều tự nhiên trong bản tánh của Ngài. Ai trong chúng ta có thể chịu nổi cơn thạnh nộ của Ngài? Như tác giả sách Hê-bơ-rơ nói: “Vì chúng ta biết Đấng đã phán rằng: Sự trả thù thuộc về ta; ta sẽ báo ứng, ấy là lời Chúa phán. Lại rằng: Chúa sẽ xét đoán dân mình. Sa vào tay Đức Chúa Trời hằng sống là sự đáng kinh khiếp thay!” (Hê-bơ-rơ 10:30-31).
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, xin giúp con tiếp tục bước đi với Chúa Jesus trong sự chết về bản ngã và tội lỗi để đoạn tuyệt với tất cả những ham muốn nhục dục xấu xa hầu không khơi dậy cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời. Amen!

Wednesday, June 5, 2019

SỐNG HƯỚNG THƯỢNG

Cô-lô-se (Colossians) 3:1-4
Vậy nếu anh em được sống lại với Ðấng Christ, hãy tìm các sự ở trên trời, là nơi Ðấng Christ ngồi bên hữu Ðức Chúa Trời. Hãy ham mến các sự ở trên trời, đừng ham mến các sự ở dưới đất; vì anh em đã chết, sự sống mình đã giấu với Ðấng Christ trong Ðức Chúa Trời. Khi nào Ðấng Christ, là sự sống của anh em, sẽ hiện ra, bấy giờ anh em cũng sẽ hiện ra với Ngài trong sự vinh hiển

Suy gẫm:
Đời sống Cơ đốc nhân là đời sống hướng thượng, có nghĩa là “tìm các sự ở trên trời” và “ham mến các sự ở trên trời.” Tìm các sự ở trên trời là nơi Đấng Christ ngồi bên hữu Đức Chúa Trời – Các sự ở trên trời là nơi Chúa Jesus ngồi bên hữu Đức Chúa Trời. Thành ngữ “ngồi bên hữu Đức Chúa Trời” chỉ về sự đắc thắng của Chúa Jesus trên tội lỗi và quyền chủ trị của Ngài trên muôn loài vạn vật (Thi-thiên 110). Động từ “tìm kiếm” diễn tả hành động tìm kiếm, lục lạo tìm cho bằng được những gì mình biết là quý báu. Như thế, người có nếp sống xứng đáng với Chúa là người tìm kiếm cho được những điều mang tính chất vĩnh cửu, bảo đảm đời đời, không có gì có thể lấy mất đi được vì nhận thức được giá trị của những điều thuộc về thiên đàng vĩnh cửu khác với những điều thuộc về thế gian tạm bợ, mau qua chóng tàn. Chúa Jesus nói đến giá trị vĩnh cữu của những điều thuộc về trời trong Ma-thi-ơ 6:19-21.

Ham mến các sự ở trên trời, không ham mến các sự ở dưới đất – Động từ “ham mến” đồng nghĩa với “xu hướng tâm trí”, “lo tưởng đến” hay “chăm” về điều gì đó. Những điều thuộc về đất là tạm thời, còn những điều ở trên trời thì còn lại đời đời. Hai điều này hoàn toàn đối kháng nhau. Một người không thể vừa tìm kiếm đời này mà vừa tìm kiếm thiên đàng, vừa tìm kiếm đẹp lòng Đức Chúa Trời mà lại tìm kiếm đẹp lòng con người, vừa muốn được đời mà vừa muốn được đạo! Chẳng bao giờ có được điều đó trong vương quốc Đức Chúa Trời. Có những người tìm những điều của đời này qua “đạo” nhưng Đức Chúa Trời không kể đó là thuộc về trời! Những gì xuất phát từ sự chết và sống lại của Chúa Jesus Christ mới là điều thuộc về trời.

Nguyên nhân khiến một người tìm kiếm những sự ở trên trời là vì người đó kinh nghiệm sự sống phục sanh của Chúa Jesus Christ. Nghĩa là người đó đang có một nguyên lý sống mới xu hướng về Đức Chúa Trời và thế giới thần thượng của Ngài. Đây không phải là sự cố gắng bèn là sự sống tự nhiên trong người đó vì đã được liên hiệp với Chúa Jesus trong sự sống lại với Ngài (Rô-ma 6:4-5). Điều khiến cho Cơ đốc nhân không còn ham mến các sự ở dưới đất nữa là vì Cơ đốc nhân đã liên hiệp với Chúa Jesus Christ trong sự chết của Ngài. Cơ đốc nhân là người đã chịu phép báp tem trong sự chết với Chúa Jesus về con người cũ nên những tham muốn các sự ở dưới đất không còn chi phối người đó nữa (Rô-ma 6:7). Một người chưa thật sự liên hiệp với Chúa Jesus trong sự chết con người cũ và sống lại con người mới với Chúa thì sẽ không có khao khát muốn tìm những sự thuộc về trời được, vì điều đó hoàn toàn đi ngược lại sự sống đang hành động trong người đó. Có người cố gắng bắt chước người khác để sống hướng thượng nhưng chỉ được một thời gian vì bên trong chưa có sự sống thật của Chúa Jesus. Cây nào thì sanh trái đó. Cây cam phải ra trái cam. Cây chanh phải ra trái chanh. Nếu chưa có sự đồng chết và đồng sống lại với Chúa Jesus thì không thể nào chúng ta tự tạo nên lòng tìm kiếm và khao khát những điều thuộc về trời được. Khi đó chúng ta sẽ còn lặn hụp và lăn lộn trong vũng bùn danh, lợi, quyền của đời này mà chẳng bao giờ biết chán ngán.

Sứ đồ Phao-lô vẽ ra trước mắt độc giả của ông một tương lai rạng rỡ đầy vinh hiển khi Chúa Jesus hiện ra nếu họ bằng lòng sống trong mối liên hiệp sâu xa với Ngài trong hiện tại. Nếu họ buông bỏ con đường Chúa muốn họ đi trong hiện tại để tìm kiếm những vinh hiển giả tạo của trần gian thì sẽ họ chẳng có phần gì với Chúa khi Ngài hiện ra trong tương lai. Sự từ bỏ những ham muốn thuộc về hạ giới trong hiện tại để tìm kiếm những điều thuộc về thượng giới sẽ được ban thưởng bằng sự hiện ra với Chúa Jesus Christ trong sự vinh hiển trong tương lai. “… Những sự đau đớn bây giờ chẳng đáng so sánh với sự vinh hiển hầu đến, là sự sẽ được bày ra trong chúng ta” (Rô 8:18). Tương lai vinh hiển đang chờ Bạn và tôi đó. Ngay hôm nay, hãy chọn cho mình một lối sống để rồi chẳng bao giờ chúng ta phải luyến tiếc, ân hận trong cả cõi đời đời!

Cầu nguyện:
Lạy Chúa Jesus, xin cho con mỗi ngày kinh nghiệm sự liên hiệp sâu xa với Ngài trong sự chết và sự sống lại, hầu cho đời con chỉ đam mê một mình Ngài và những gì thuộc về Ngài mà thôi. Amen!