Wednesday, October 31, 2018

LẤY TẠM THỜI ĐỔI VĨNH CỬU

2 Cô-rinh-tô (Corinthians) 9:6-9
Hãy biết rõ điều đó, hễ ai gieo ít thì gặt ít, ai gieo nhiều thì gặt nhiều. Mỗi người nên tùy theo lòng mình đã định mà quyên ra, không phải phàn nàn hay vì ép uổng; vì Ðức Chúa Trời yêu kẻ thí của cách vui lòng. Ðức Chúa Trời có quyền ban cho anh em đủ mọi thứ ơn đầy dẫy, hầu cho anh em hằng đủ điều cần dùng trong mọi sự, lại còn có rời rộng nữa để làm các thứ việc lành, như có chép rằng: “Người đã rải ra, đã thí cho kẻ nghèo; Sự công bình của người còn đời đời.”
Suy gẫm
Trên một phương diện, nguyên tắc gieo và gặt chẳng khác gì nguyên tắc hoạt động của một chiếc máy rút tiền ATM. Nếu chúng ta có gửi tiền vào (deposit) bao nhiêu thì sẽ rút ra (withdraw) được bấy nhiêu. Nguyên tắc này không những đúng trong lãnh vực vật lý và sinh học nhưng cũng đúng trong các lãnh vực khác của cuộc sống, bao gồm cả phạm trù tâm linh. Đây là điều rất mầu nhiệm mà Đức Chúa Trời đặt để trong vũ trụ vạn vật do Ngài dựng nên. Hơn thế nữa, nguyên tắc này không những đúng trong cõi hiện tại tạm bợ nhưng cũng đúng trong cả cõi đời đời. Trong nguyên tắc này hàm chứa một sợi dây vô hình nối liền giữa những gì chúng ta làm trong hiện tại với tác động hay hậu quả của hành động đó trong cõi đời đời. Người tín hữu khi dâng hiến bất cứ điều nào thì cũng cần ý thức rằng chính Đức Chúa Trời là Đấng tiếp nhận chúng, chứ không phải con người. Những gì chúng ta dâng hiến bằng vật chất trên trần gian này sẽ được chuyển đổi thành những giá trị của thiên đàng chẳng bao giờ bị mai một hay tiêu hao. Những gì chúng ta dâng hiến cho Đức Chúa Trời chẳng bao giờ bị xem là lãng phí. Vì thế sự dâng hiến là một cuộc đầu tư thuộc linh thật sự, mang đến cho chúng ta những phước hạnh trong hiện tại và cả cõi tương lai. Ngược lại, những hành động ích kỷ và bủn xỉn đối với Đức Chúa Trời thì cũng sẽ thấy được kết quả của nó trong cõi đời đời. Có người ưu tư muốn dâng hiến và phục vụ Chúa nhưng chẳng có gì để làm điều mình muốn. Sứ đồ Phao-lô chia sẻ kinh nghiệm của chính mình rằng Đức Chúa Trời là Đấng giàu có, Ngài có thể ban cho những ai có tấm lòng mong muốn dâng hiến để phục vụ Chúa thì Ngài sẽ ban cho người đó chẳng những đầy đủ những gì người đó cần dùng hằng ngày nhưng còn dư thừa để làm những việc lành.
Tuy nhiên, sứ đồ Phao-lô đưa ra một điều kiện vô cùng quan trọng để nguyên tắc gieo và gặt có thể hoạt động đúng. Đó là những gì chúng ta dâng hiến phải được thực hiện với tấm lòng tự nguyện và vui mừng. Người tin Chúa phải nhận thức sâu xa rằng bên sau hành động dâng hiến của mình phải là tấm lòng chân thật và biết ơn Chúa. Đức Thánh Linh hướng dẫn mỗi chúng ta biết phải dâng hiến bao nhiêu cho phải lẽ và xứng đáng với sự ban cho phỉ phu của Ngài trên đời sống của chúng ta. Chỉ khi nào chúng ta làm với tấm lòng tự nguyện và vui mừng thì khi đó Đức Chúa Trời mới thật sự chúc phước cho chúng ta và nguyên tắc gieo và gặt của Đức Chúa Trời bắt đầu hành động. Có những người dâng nhiều mà chẳng được phước. Có người dâng ít mà lại được phước. Sự khác biệt không phải ở của dâng bèn là ở tấm lòng yêu mến và biết ơn cách chân thành (Mác 12:41-44). Dâng hiến của cải vật chất là một trong những bằng chứng của sự thử nghiệm lòng yêu mến và biết ơn của người theo Chúa. Chúa Jesus phán: “Vì chưng của cải ngươi ở đâu, thì lòng ngươi cũng ở đó” (Ma-thi-ơ 6:21).
Cầu nguyện
Lạy Chúa, xin cảm động lòng con luôn biết ơn Ngài về những gì Ngài ban cho và biểu lộ bằng hành động dâng hiến những gì con có cho Ngài. Amen!

Thursday, October 25, 2018

SỐNG TRONG NGÀY SAU CÙNG

Giu-đe (Jude) 1:20-23
Hỡi kẻ rất yêu dấu, về phần anh em, hãy tự lập lấy trên nền đức tin rất thánh của mình, và nhơn Ðức Thánh Linh mà cầu nguyện, hãy giữ mình trong sự yêu mến Ðức Chúa Trời, và trông đợi sự thương xót của Ðức Chúa Jêsus Christ chúng ta cho được sự sống đời đời. Hãy trách phạt những kẻ nầy là kẻ trù trừ, hãy cứu vớt những kẻ kia, rút họ ra khỏi lửa; còn đối với kẻ khác, hãy có lòng thương lẫn với sợ, ghét cả đến cái áo bị xác thịt làm ô uế.
Suy gẫm:
Thư tín Giu-đe mang cùng một sắc thái với thư 2 Phi-e-rơ, nhằm mục đích nhắc nhở Cơ đốc nhân phải đứng vững trong lẽ thật cho đến cuối cùng, chống trả các giáo sư giả đang tìm cách reo rắc giáo lý giả hiệu trong Hội Thánh của Đức Chúa Trời. Giu-đe để lại những lời quý báu này cho tín hữu ngày xưa cũng như chúng ta ngày nay đang sống trong giờ phút cuối cùng của lịch sử nhân loại. Sau khi giải luận về tình trạng đạo lý suy đồi của Hội Thánh Đức Chúa Trời trong ngày sau cùng, Giu-đe xoay qua tín hữu và trao cho họ những lời khuyên rất hữu ích liên quan đến niềm tin Cơ đốc.
Trước hết, Giu-đe khuyên tín hữu cần phải đứng vững trong niềm tin và đời sống đạo chân chính của mình. Giu-đe nói, “Hãy tự lập lấy trên nền đức tin rất thánh của mình;” điều này có nghĩa rằng vấn đề niềm tin là vấn đề riêng tư, mỗi người phải tự quyết định và chọn lấy cho mình một hướng đi. Tuy nhiên, tín hữu không thể nào sống còn trong đức tin của mình nếu không có sự giúp đỡ của Chúa Thánh Linh và sự thương xót của Đức Chúa Trời: “… nhơn Ðức Thánh Linh mà cầu nguyện, hãy giữ mình trong sự yêu mến Ðức Chúa Trời, và trông đợi sự thương xót của Ðức Chúa Jêsus Christ chúng ta cho được sự sống đời đời.” Sự cứu rỗi mà Đức Chúa Trời ban cho chúng ta trong Chúa Jesus Christ không phải chỉ có một chiều, bèn là hai chiều, đòi hỏi sự tham dự và quyết định của con người lẫn Đức Chúa Trời. Chính vì thế Giu-đe khuyên tín hữu phải giữ mình trong sự tin kính Chúa và trông đợi sự thương xót của Đức Chúa Jesus cho được sự sống đời đời. Đức Chúa Trời chẳng có thể giữ tín hữu trong sự tin kính Chúa trong khi chính họ lại không muốn điều đó. Chúa chỉ giúp những ai trước hết phải biết giúp chính mình và khao khát Chúa giữ cho mình. Lòng tin kính (godliness) là món quà Chúa ban cho người tin Chúa vì nó là sự san sẻ bản tánh thánh khiết của Ngài cho chúng ta. Nếu chúng ta nhận thức rằng lòng tin kính do Ngài ban cho thì chúng ta sẽ hết lòng gìn giữ và bảo vệ nó. Lòng tin kính là sự bảo toàn (safeguard) của đời sống chúng ta.
Sau khi đã lo cho chính mình, tín hữu phải biết lo cho nhau. Chính mình được cứu thì cũng phải mong ước nhiều người được cứu như mình. Giu-đe nói: “Hãy trách phạt những kẻ nầy là kẻ trù trừ, hãy cứu vớt những kẻ kia, rút họ ra khỏi lửa; còn đối với kẻ khác, hãy có lòng thương lẫn với sợ, ghét cả đến cái áo bị xác thịt làm ô uế.” Lòng thương xót là điều cần có trong cộng đồng tín hữu Cơ đốc vì mỗi người là tạo vật yếu đuối cần được nâng đỡ. Ra tay cứu vớt những người đang đứng bờ vực thẩm của hỏa ngục vì họ bị lôi cuốn vào trong nếp sống tội lỗi như người thế gian và giáo lý sai lầm. Nhưng khi tín hữu giúp đỡ nhau cần phải có một thái độ rõ ràng đối với tội lỗi: ghét tội lỗi nhưng yêu thương tội nhân như Chúa Jesus. “Ghét cả đến cái áo bị xác thịt làm ô uế” có nghĩa là thái độ cương quyết loại trừ tội lỗi và bất cứ hình thức hay biểu hiện của tội lỗi. Nhưng phải yêu thương kẻ yếu đuối tội lỗi vì mình cũng là tội nhân giống như họ. Nếu Chúa không thương xót thì chính chúng ta cũng sẽ rơi vào tình trạng giống như họ. Tuy nhiên, vì chính mình đã được cứu rồi, được mở mắt và được đem ra khỏi thế giới tối tăm tội lỗi đáng gớm ghiếc, chúng ta cần phải có một thái độ cương quyết và dứt khoát đối với tội lỗi. Khi tín hữu biết gớm tội lỗi thì mới có thể tránh xa tội lỗi.
Tội lỗi là điều vô cùng nghiêm trọng và hệ trọng đối với Đức Chúa Trời. Sự giáng sanh của Chúa Jesus là sự bày tỏ thái độ của Đức Chúa Trời đối với tội lỗi. Không có điều nào trong thế giới của loài người có thể giải quyết vấn đề tội lỗi của nhân loại nên Con của Ngài phải đến trần gian này để chết thay cho con người. Do đó, người kinh nghiệm sự đền tội của Chúa Jess và sự tha thứ của Đức Chúa Trời sẽ có thái độ rất dứt khoát và mạnh mẽ đối với tội lỗi. Như điều Chúa Jesus phán: Vậy nếu con mắt bên hữu xui cho ngươi phạm tội, thì hãy móc mà quăng nó cho xa ngươi đi; vì thà chịu một phần thân thể ngươi phải hư, còn hơn là cả thân thể bị ném vào địa ngục. Lại nếu tay hữu xui cho ngươi phạm tội, thì hãy chặt mà liệng nó cho xa ngươi đi; vì thà chịu một phần thân thể ngươi phải hư, còn hơn là cả thân thể vào địa ngục” (Ma-thi-ơ 5:29-30). Trong Mùa Tạ Ơn và Giáng Sanh năm nay chúng ta cùng nhau kỷ niệm về sự đến của Con Đức Chúa Trời với tấm lòng biết ơn Ngài vì nếu Ngài không đến thì chúng ta chẳng bao giờ được giải cứu tội lỗi. Nhưng đồng thời, sự ra đời của Chúa Jesus cũng nhắc nhở chúng ta phải có thái độ gớm ghê tội lỗi và dứt khoát với tội lỗi trong bất cứ hình thức nào. Xin Chúa giúp chúng ta sống và gìn giữ sự thánh khiết và tin kính cho đến ngày Chúa Jesus trở lại, tức sự đến lần thứ hai của Ngài.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, xin giúp cho ngày càng hiểu biết về lẽ thật và niềm tin của con hầu có thể đứng vững trong những thách thức của cuộc đời, và xin giúp con yêu thương và giúp đỡ người khác theo Ngài. Amen!

Wednesday, October 17, 2018

AI THẬT SỰ CẦN CHÚA?

Mác (Mark) 2:14-17
Ngài vừa đi qua thấy Lê-vi, con A-phê, đương ngồi tại sở thâu thuế, thì phán cùng người rằng: Hãy theo ta. Người đứng dậy theo Ngài. Ðức Chúa Jêsus đương ngồi ăn tại nhà Lê-vi, có nhiều kẻ thâu thuế và người có tội đồng bàn với Ngài và môn đồ Ngài; vì trong bọn đó có nhiều kẻ theo Ngài rồi. Các thầy thông giáo và người Pha-ri-si thấy Ngài ăn với người thâu thuế và kẻ phạm tội, thì nói với môn đồ Ngài rằng: Người cùng ăn với kẻ thâu thuế và người có tội sao! Ðức Chúa Jêsus nghe vậy, bèn phán cùng họ rằng: Chẳng phải kẻ mạnh khỏe cần thầy thuốc đâu, nhưng là kẻ có bịnh; ta chẳng phải đến gọi người công bình, nhưng gọi kẻ có tội.
Suy gẫm:
Khi bắt đầu thi hành chức vụ Chúa Jesus chọn một số người huấn luyện để làm việc chung với mình. Ngài không chọn những con người tài giỏi hay đạo đức như giới thông giáo và Pha-ri-si… nhưng là những con người tầm thường trong các nẻo đường của cuộc đời như: Giăng, Gia-cơ, Phi-e-rơ, Anh-rê; và thậm chí là ngay cả những người đang sống trong bóng đêm dài của tội lỗi như Ma-thi-ơ, kẻ thâu thuế được liệt kê chung với phường điếm đĩ trong xã hội thời bấy giờ. Nhưng tại sao việc làm của Chúa Jesus luôn luôn là mục tiêu tấn công và chỉ trích của giới thông giáo và Pha-ri-si? Có ít nhất là ba lý do:
Lòng kiêu ngạo hay mặc cảm đã khiến cho giới thông giáo và Pha-ri-si cảm thấy khó chịu và lên tiếng chỉ trích việc làm của Chúa Jesus. Tinh thần chỉ trích Chúa Jesus của họ đôi khi là biểu hiện của lòng kiêu ngạo ẩn tàng bên trong hay mặc cảm vì cảm thấy mình thua kém Ngài. Hay cũng có thể đó là sự bực tức bị dồn nén trong lòng nay bộc phát cách vô thức. Khi phê phán, lên án việc làm của Chúa Jesus, họ tự đặt họ trong một vị thế cao hơn Ngài. Ngược lại, cũng có thể khi tố cáo và phê phán Chúa Jesus ngụ ý rằng họ không có khả năng làm được việc như Ngài đã làm. Nói cách khác, khi cảm thấy bị mất mát, thua thiệt một cái gì đó đáng lý họ phải có, thì họ lại lên án hay chỉ trích việc người khác đang làm. Thông thường, những người phê phán việc làm của người khác là người ít khi nào làm nên được tích sự gì. Có thể nói, phê phán và chỉ trích người khác là loại “vũ khí” rẻ tiền nhất và hèn yếu nhất để tự bảo vệ thể diện hay sỉ diện của mình!
Sự ghen tức và lòng ganh tị trong con người là con đẻ của lòng kiêu ngạo, đã khiến cho giới thông giáo và Pha-ri-si lên án việc làm của Chúa Jesus. Họ tự hỏi, “Tại sao tôi tài giỏi và tốt như thế này mà không được Ngài chọn? Trong khi Ngài lại đi chọn những con người tội lỗi xấu xa như thế?” Vô tình lòng ghen tức và ganh tị với người khác là dấu hiệu cho thấy họ vô giá trị còn người khác lại giá trị hơn họ; hay ngược lại, thấy mình có giá trị hơn người khác! Vô tình hay cố ý, lòng ganh tị hay ghen tức phơi bày con người thật của chính mình và người mình ganh tị.
Sự hiểu Kinh Thánh lệch lạc và quan điểm thần học hẹp hòi, khô cứng đã giết chết đi lòng trắc ẩn của giới thông giáo và Pha-ri-si. Họ muốn bảo vệ cho “chân lý” nhưng lại là những người đi làm hại cội nguồn của “chân lý” của Đức Chúa Trời: lòng yêu thương của Ngài đối với tội nhân. Lòng kiêu ngạo đã biến họ từ tội nhân trở thành thánh nhân trong con mắt của chính họ! Vì thế, họ chẳng còn thấy mình là một người cần Chúa Jesus như những con người tội lỗi khác. Họ không hiểu rằng Chúa Jesus đến để tìm và cứu những kẻ có tội (Lu-ca 19:10). Chỉ những kẻ nhận biết mình có tội mới thật sự cần Chúa Jesus. Chính họ cần Chúa Jesus nên Ngài đã đến trần gian này cho chính họ. Sự nhận biết mình là tội nhân bao giờ cũng sanh sản ra lòng biết ơn. Mỗi năm Mùa Tạ Ơn và Giáng Sanh lại trở về để nhắc chúng ta nhớ lại rằng chúng ta là tội nhân và chúng ta cần Ngài là dường nào! Nguyện Chúa cho chúng ta có thể nói như sứ đồ Phao-lô: Đức Chúa Jêsus Christ đã đến trong thế gian để cứu vớt kẻ có tội, ấy là lời chắc chắn, đáng đem lòng tin trọn vẹn mà nhận lấy; trong những kẻ có tội đó ta là đầu” (1 Ti-mô-thê 1:15).
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, xin cứu con khỏi lòng kiêu ngạo, ganh tị với người khác và những suy nghĩ sai lầm về chính Ngài. Xin tạo nên trong con sự đói khát chính Ngài mỗi ngày sâu xa và mãnh liệt hơn. Amen!

Tuesday, October 9, 2018

THẨM QUYỀN TRONG LỜI CHÚA PHÁN

Mác (Mark) 2:7-12
Vả, có mấy thầy thông giáo ngồi đó, nghĩ thầm rằng: Sao người nầy nói như vậy? Người nói phạm thượng đó! Ngoài mình Ðức Chúa Trời, còn có ai tha tội được chăng? Ðức Chúa Jêsus trong trí đã tự hiểu họ nghĩ như vậy, tức thì phán rằng: Sao các ngươi bàn luận trong lòng thể ấy? Nay bảo kẻ bại rằng: Tội ngươi đã được tha; hay là bảo người rằng: Hãy đứng dậy vác giường mà đi; hai điều ấy điều nào dễ hơn? Vả, để cho các ngươi biết rằng Con Người ở thế gian có quyền tha tội, thì Ngài phán cùng kẻ bại rằng: Ta biểu ngươi, hãy đứng dậy, vác giường đi về nhà. Kẻ bại đứng dậy, tức thì vác giường đi ra trước mặt thiên hạ; đến nỗi ai nấy làm lạ, ngợi khen Ðức Chúa Trời, mà rằng: Chúng tôi chưa hề thấy việc thể nầy.

Suy gẫm
Chúa Jesus thường hay tạo nên những điều dễ khiến cho con người có phản ứng mạnh, để rồi qua đó Ngài dẫn họ đến một sự hiểu biết mới mẻ về Ngài. Tại đây, Chúa Jesus dùng việc chữa lành người bại để bày tỏ một lẽ thật vô cùng quan trọng về chính Ngài: Con Người (Son of Man) ở thế gian có quyền tha tội. Điều này có nghĩa Con Người chính là Đức Chúa Trời. Chúa Jesus mang đến cho các thầy thông giáo một sự hiểu biết mới mẻ về Đức Chúa Trời mà từ trước tới nay họ chưa bao giờ suy nghĩ đến: Đức Chúa Trời trở thành người. Trong quan niệm người Do-thái, tội lỗi liên quan đến bịnh tật. Bị bịnh có nghĩa là có tội. Bịnh tật đuợc chữa lành là bằng chứng tội lỗi được tha thứ. Dẫu rằng quan niệm này không phải lúc nào cũng đúng cũng như được Chúa Jesus chấp nhận, nhưng Ngài đã dùng ngay điều họ suy nghĩ để bày tỏ về chính Ngài hầu thay đổi cả một quan niệm và tư tưởng sai lạc ẩn tàng trong họ. Trong phần trên của câu chuyện, vì Chúa Jesus “thấy” đức tin của những người mang người bại đến nên Ngài đã tuyên bố sự tha thứ và chữa lành cho người bại. Tại đây, Chúa Jesus “biết” những suy nghĩ của các thầy thông giáo mà tuyên bố Ngài chính là Đức Chúa Trời.
Lời nói hay tiếng phán của Chúa Jesus trong đó hàm chứa một thẩm quyền mang đến sự thay đổi tình trạng bất ổn của con người, điều chỉnh tư tưởng sai lầm, và mở ra một chân trời mới trong sự hiểu biết về Đức Chúa Trời. Thẩm quyền này không nằm trong ngôn ngữ nhưng nằm trong bản thể và yếu tính của Ngài. Nếu Chúa Jesus không phải là Đức Chúa Trời thì chắc chắn rằng những lời nói hay tuyên bố của Ngài chẳng tạo nên được bất cứ một sự thay đổi nào cho con người. Đến phiên các môn đồ của Chúa Jesus, khi công bố sự chữa lành cho người què tại cửa đẹp của đền thờ, thì họ phải “nhân danh Jesus ở Na-xa-rét” vì chính họ không phải là Đức Chúa Trời (Công vụ 3:6). Điều này cho thấy không phải lúc nào những nỗi bất hạnh của con người cũng là điều tuyệt vọng và không có lối thoát cho kẻ đặt niềm tin nơi Ngài.
Chỉ một mình Chúa Jesus có thể thay đổi mọi sự và đem con người đến một sự mặc khải mới mẻ về chính Ngài khi họ nghe được tiếng phán của Ngài. Tiếng phán hay lời Chúa Jesus nói có sức mạnh thay đổi tình huống và hiện trạng bất hạnh của con người, lấp đầy khoảng trống của sự thiếu hiểu biết về Ngài trong tâm trí con người mà đã một lần bị hư hoại và lầm lạc vì tội lỗi gây ra. Vấn đề là làm thế nào chúng ta có thể nghe được tiếng phán của Ngài trong những tình huống đen tối và nghiệt ngã hơn hết của đời sống? Nếu chúng ta không sống gần Chúa và chuyên tâm học hỏi Lời của Ngài thì khó có thể nghe được tiếng của Chúa trong những lúc có cần trong đời sống.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Jesus, xin cho con nghe được tiếng phán hay lời nói của chính Ngài trong những lúc buồn thảm và thất vọng nhất của cuộc đời con, vì con tin rằng chỉ có tiếng phán đó mới có thể mang đến sự thay đổi mọi sự và đem vào trong con sự hiểu biết mới mẻ về chính Ngài. Amen!