Thursday, February 22, 2018

NGUYÊN TẮC SỐNG CỦA NGƯỜI CƠ ĐÔC


Kinh Thánh: 1 Cô-rinh-tô (Corinthians) 10:31-33
Vậy, anh em hoặc ăn, hoặc uống, hay là làm sự chi khác, hãy vì sự vinh hiển Ðức Chúa Trời mà làm. Ðừng làm gương xấu cho người Giu-đa, người Gờ-réc, hay là Hội Thánh của Ðức Chúa Trời; hãy như tôi gắng sức đẹp lòng mọi người trong mọi việc, chẳng tìm ích lợi riêng cho mình, nhưng cho phần nhiều người, để họ được cứu.
Dưỡng linh:
Cơ-đốc nhân sống với hai mối quan hệ: với Đức Chúa Trời và với con người. Mối quan hệ giữa Cơ-đốc nhân với Đức Chúa Trời, là Đấng không thể thấy được, có thể biểu lộ ra trong mối quan hệ với con người. Sau khi về luận việc ăn đồ cúng thần tượng có thể gây cớ vấp phạm cho người yếu đuối và người chưa tin Chúa, sứ đồ Phao-lô đưa ra nguyên tắc sống của Cơ-đốc nhân, là những người được cứu bởi huyết Chúa Jesus Christ như sau:
1/ Làm mọi việc vì sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Phao-lô nói: “Vậy, anh em hoặc ăn, hoặc uống, hay là làm sự chi khác, hãy vì sự vinh hiển của Đức Chúa Trời mà làm.” Ăn, uống là những điêu vô cùng tầm thường trong cuộc sống của con người nhưng Cơ-đốc giáo đã thẩm thấu vào và biến chúng trở nên vô cùng quan trọng; nâng chúng lên và nối kết chúng với giá trị thực tại đời đời hầu mang lại vinh hiển cho Đức Chúa Trời! Cơ-đốc giáo đã thẩm thấu vào trong đời sống thường nhật của con người để biến đổi những điều tầm thường đó trở thành những gì thánh thiện và công bình cho Đức Chúa Trời. Con người được dựng nên để mang lại sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Chỗ nào và việc nào có Đức Chúa Trời hiện diện thì Ngài bèn biến chỗ đó và việc đó trở thành sự vinh hiển cho Đức Chúa Trời. Cơ-đốc nhân phải sống cuộc sống như thế nào để Đức Chúa Trời được sáng danh và tôn cao giữa vòng mọi người, nhất là những người chưa biết đến Ngài.
2/ Không làm gương xấu cho người khác. Sứ đồ Phao-lô viết: “Ðừng làm gương xấu cho người Giu-đa, người Gờ-réc, hay là Hội Thánh của Ðức Chúa Trời.” Trong nguyên văn, cụm từ “đừng làm gương xấu” được hiểu là “không làm cớ vấp phạm.” Sứ đồ Phao-lô nói nguyên tắc sống của ông là sống không tạo cớ cho người khác bị vấp phạm hay làm gương xấu cho họ. Thành phần mà sứ đồ Phao-lô suy nghĩ đến gồm có người Do-thái (dân tộc thánh), người Hi-lạp (ngoại bang) và anh em tín hữu trong Hội Thánh của Chúa (dân Y-sơ-ra-ên thuộc linh). Cả ba nhóm người này đại diện cho tất cả nhân loại. Nghĩa là đối với người chưa tin Chúa lẫn người tin Chúa, Cơ-đốc nhân cần phải sống sao để không gây cớ vấp phạm cho họ, làm cớ cho họ chế nhạo vì như thế sẽ ảnh hưởng đến danh vinh hiển của Đức Chúa Trời.
3/ Cố gắng làm vui lòng mọi người với mục đích là đem họ đến sự cứu rỗi. Sứ đồ Phao-lô khuyên tín hữu tại thành Cô-rinh-tô như sau: “hãy như tôi gắng sức đẹp lòng mọi người trong mọi việc, chẳng tìm ích lợi riêng cho mình, nhưng cho phần nhiều người, để họ được cứu.” Ông là người bị thiêu đốt bởi linh hồn của những người chưa được cứu và chỉ sống với mục đích chinh phục người khác cho Chúa Jesus. Vì vậy, trong mọi việc ông làm đều bị chi phối bởi mục đích cao cả này. Ông cố gắng làm đẹp lòng người khác không có nghĩa là người ta muốn gì thì ông làm đó để rồi dung hòa tất cả mọi quan điểm sống với họ. Nếu sống như thế thì vô tình ông đã bị đồng hóa với thế gian và không thể nào chinh phục thế gian cho Đức Chúa Trời. Tiêu chuẩn thánh thiện và công chính của Đức Chúa Trời rất rõ ràng và dứt khoát. Trong nguyên văn Hi-lạp, từ “lợi ích” (“benefit” hay “profit”) được nhắc đến hai lần trong khi đó trong bản dịch chỉ một lần. Phao-lô muốn nhấn mạnh rằng ông sẵn sàng hy sinh những lợi ích cá nhân của mình để mang lại lợi ích cho người khác. Vì vậy, điều Phao-lô muốn nói là trong mọi việc ông làm thì không tìm cách làm đẹp lòng mình, ích lợi cho mình nhưng nhắm đến lợi ích của kẻ khác. Đây chính là tâm tình của Chúa Jesus mà ông mô tả trong thư gửi cho Hội Thánh Phi-líp (Phi-líp 2:5-8). Do đó, sứ đồ Phao-lô nói: “Hãy bắt chước tôi, cũng như chính mình tôi bắt chước Ðấng Christ vậy” (1Cô-rinh-tô 11:1).
Đức tin Cơ-đốc phải thẩm thấu và lan tỏa vào từng ngỏ ngách của đời sống Cơ-đốc và phải được biểu hiện ngay trong những sinh hoạt nhỏ nhặt nhất của cuộc sống hằng ngày như việc ăn, uống v.v... Bằng không đức tin đó chỉ là đức tin của tôn giáo không hơn không kém. Làm thế nào để Đức Chúa Trời được vinh hiển trong mọi sinh hoạt thường nhật phải là lý tưởng sống va mục đích của Cơ-đốc nhân. Có như thế, danh Đức Chúa Trời mới không bị người ngoại đàm tiếu và bôi nhọ bởi nếp sống “hữu danh vô thực” của chúng ta. Có thể nói, chưa bao giờ bằng lúc này, Cơ-đốc giáo đang bị thế gian chế nhạo và khinh chê vì có quá nhiều điều tiêu cực xảy ra trong vòng những người tự nhận mình là Cơ-đốc nhân, ngay cả trong hàng ngũ của những nhà lãnh đạo Cơ-đốc, làm những việc như người ngoại hay còn tệ hại hơn người chưa tin Chúa nữa là khác! Tất cả những điều này đang ngấm ngầm phá hoại nền tảng căn bản của nếp sống đạo Cơ-đốc và uy tín của Cơ-đốc giáo, hay lớn hơn nữa là gây tổn thương đến danh vinh hiển của Đức Chúa Trời. Làm thế nào để chúng ta có thể chống lại và ngăn chặn làng sóng vô đạo đang tràn vào trong Hội Thánh của Đức Chúa Trời và ngăn ngừa những tình trạng tiêu cực xảy ra trong Hội Thánh, góp phần thay đổi cái nhìn của thế gian đối với Hội Thánh của Đức Chúa Trời? Chẳng có cách nào khác hơn là mỗi Cơ-đốc nhân phải quyết tâm nhờ Chúa đeo đuổi nếp sống chuẩn mực trong lời nói và hành động hầu không gây cớ vấp phạm cho mọi người, đặc biệt người chưa tin Chúa Jesus.
Hơn thế nữa, thế gian này chẳng bao giờ có thể bị chinh phục cho Chúa nếu mỗi Cơ-đốc nhân không bị thiêu đốt bởi linh hồn của những người chưa được cứu. Muốn làm được điều này, mỗi Cơ-đốc nhân phải trở nên những con người sống giống Chúa Cứu Thế Jesus; nghĩa là biết tìm kiếm và đeo đuổi nếp sống hy sinh, từ bỏ những quyền lợi và lợi ích cá nhân của mình để tìm lợi ích của kẻ khác, nhất là của những người chưa tin Chúa Jesus hầu chinh phục họ cho Ngài. Tìm kiếm lợi ích cho những người chưa tin Chúa không có nghĩa là sống giống như họ hay làm những điều giống như họ. Nếu như thế thì Cơ-đốc nhân đã bỏ những gì của mình để theo thế gian và khi đó thế gian chinh phục chúng ta chứ không phải chúng ta chinh phục thế gian cho Đức Chúa Trời. Nhưng chúng ta hãy sống thế nào để cho mọi người thấy nếp sống của chúng ta khác với họ; mục đích và động cơ thúc đẩy hành động và lời nói của chúng ta chính là Chúa Jesus và sự vinh hiển của Đức Chúa Trời.
Hãy bắt đầu một ngày mới với ba nguyên tắc rất căn bản này của đời sống Cơ-đốc nhân: làm mọi sự để danh Chúa được vinh hiển; sống không làm cớ vấp phạm cho người khác; và gắng hết sức hy sinh lợi ích chính mình nhưng tìm kiếm lợi ích cho người khác để chinh phục họ cho Chúa Jesus.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, cảm tạ Ngài vì Chúa Jesus đã đến trần gian này cứu con, thay đổi con, ban cho con nguyên lý sống mới và mục đích mới để theo đuổi. Xin giúp con mỗi ngày biết sống mang lại sự vinh hiển cho Đức Chúa Trời, mang lại sự gây dựng cho người khác thay vì phá đổ, và trên hết tìm đủ mọi cách để chinh phục người khác trở về với Ngài qua nếp sống đạo hằng ngày của con. Amen!

Thursday, February 15, 2018

NẾP SỐNG CƠ ĐỐC CAO ĐẸP

I Phi-e-rơ (Peter) 3:8-12
Rốt lại, hết thảy anh em phải đồng lòng đầy thương xót và tình yêu anh em, có lòng nhơn từ và đức khiêm nhường. Ðừng lấy ác trả ác, cũng đừng lấy rủa sả trả rủa sả; trái lại phải chúc phước, ấy vì điều đó mà anh em được gọi để hưởng phước lành. Vả, ai muốn yêu sự sống và thấy ngày tốt lành, thì phải giữ gìn miệng lưỡi, đừng nói điều ác và lời gian dảo; phải lánh điều dữ, làm điều lành, tìm sự hòa bình mà đuổi theo, vì mắt Chúa đoái trông người công bình, tai Ngài lóng nghe lời cầu nguyện, nhưng mặt Ngài sấp lại nghịch với kẻ làm ác.
Dưỡng linh:
Sứ đồ Phi-e-rơ viết thư cho các tín hữu cả người Do-thái lẫn ngoại bang đang sống ngoài xứ Pa-lét-tin. Vì niềm tin và đời sống mới trong Chúa Cứu Thế Jesus, họ phải chịu sự bách hại từ đồng hương của họ và trở thành đối tượng của sự tấn công của thế giới ngoại giáo thời lúc bấy giờ.  Sự bách hại mà họ đối diện đó là sự bạc đãi, hà khắc, và nguyền rủa của những người trước đây là bạn cùng chia sẻ cùng quan điểm thế tục với họ mà nay trở thành kẻ thù chỉ vì họ tin Chúa Jesus Christ (I Phi 4:3-4). Ngoài xã hội, tại sở làm, ngay cả trong gia đình, các Cơ-đốc nhân đã trở thành mục tiêu của sự tấn công bằng lời nói lẫn hành động. Chính vì thế, sứ đồ Phi-e-rơ đã cho tín hữu của ông biết rằng họ được Đức Chúa Trời chọn lựa để thuộc về Ngài. Dẫu cho họ bị con người loại bỏ và từ khước đi nữa, Đức Chúa Trời vẫn xem họ là quý báu vì Ngài đã chọn họ thuộc về Ngài và hình thành họ nên một dân tộc thánh cho Ngài, với sứ vụ duy nhất là để rao giảng nhơn đức của Đấng đã gọi họ ra khỏi nơi tối tăm đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài (I Phi 2:9).
Thay vì trở nên cay đắng và thù hận vì lối đối xử đầy bất công của con người, Cơ-đốc nhân cần phải sống trong tinh thần tha thứ, yêu thương và phó thác chính mình cho Đức Chúa Trời giống như Chúa Cứu Thế Jesus đã làm (I Phi 2:22-25). Chính Chúa Jesus cũng đã bị con người loại bỏ nhưng được Đức Chúa Trời trân quý và Ngài trở thành hòn đá góc nhà, bởi đó Hội Thánh của Đức Chúa Trời được thành lập. Sứ đồ Phi-e-rơ cho rằng không có lý do gì để Cơ-đốc nhân phải oán trách và tìm cách trả thù những người làm hại và ra tay tàn diệt đời sống của mình, vì chính hành động điên cuồng và dại dột của con người làm nên chương trình tuyệt vời của Đức Chúa Trời cho chính họ và cho Hội Thánh của Ngài. Để đưa ra một công thức chung về thái độ và cách xử sự của Cơ-đốc nhân trong mọi hành cảnh tương tự như độc giả của mình, sứ đồ Phi-e-rơ nói như thế này: “Rốt lại, hết thảy anh em phải đồng lòng đầy thương xót và tình yêu anh em, có lòng nhơn từ và đức khiêm nhường.” Thay vì oán hận và tìm cách trả thù những người làm hại mình, sứ đồ Phi-e-rơ khuyên họ nên có lòng thương xót, yêu thương, nhơn từ và đức khiêm nhường. Cơ-đốc nhân cần phải có lòng thương xót và yêu thương những người làm hại mình vì họ làm điều đó trong sự ngu muội. Nếu họ biết Đức Chúa Trời như Cơ-đốc nhân biết thì chắc chắn họ đã không hành động như vậy. Đi xa hơn việc bày tỏ lòng thương xót, sứ đồ Phi-e-rơ nói Cơ-đốc nhân cần phải chúc phước cho những người làm hại mình thay vì tìm cách trả thù: “Ðừng lấy ác trả ác, cũng đừng lấy rủa sả trả rủa sả; trái lại phải chúc phước, ấy vì điều đó mà anh em được gọi để hưởng phước lành.” Vì chính Đức Chúa Trời kêu gọi Cơ-đốc nhân đến nếp sống để chịu khổ và qua đó Đức Chúa Trời ban phước trên đời sống của người chịu khổ vì danh Chúa.
Hành động của những người bắt bớ và làm hại tín hữu thể hiện bằng cách lấy lời nói gian dối để vu cáo, tìm cách rỉ tai với những tin đồn bịa đặt để bôi nhọ danh dự và uy tín của Cơ-đốc nhân, và hùa nhau làm những việc gian ác để loại bỏ tín hữu ra khỏi vòng pháp luật chỉ vì lòng ghen ghét và ganh tị, giống như các thầy thông giáo và người Pha-ri-si đã từng đối xử với Chúa Jesus. Rất dễ cho Cơ-đốc nhân sẽ phản ứng và đối xử với kẻ thù của mình một cách giống cách bị kẻ thù đối xử, sứ đồ Phi-e-rơ khuyên tín hữu của ông không nên sống giống như kẻ thù của họ. Ngược lại, Cơ-đốc nhân “phải giữ gìn miệng lưỡi, đừng nói điều ác và lời gian dảo; phải lánh điều dữ, làm điều lành, tìm sự hòa bình mà đuổi theo.” Đó là dấu hiệu của người yêu mến sự sống của mình và muốn thấy những ngày tốt lành của cuộc đời mình. Người biết yêu mến linh hồn mình và muốn được Đức Chúa Trời ban phước và nhậm lời cầu nguyện của mình thì phải biết gìn giữ đời sống mình khỏi những điều xấu xa nói trên. Đức Chúa Trời chỉ đứng với và bênh vực những người kính sợ Chúa, biết gìn giữ đời sống mình trong lời nói và việc làm trong con đường tin kính. Nhưng Đức Chúa Trời sấp mặt nghịch lại và chẳng nghe lời cầu nguyện của người gian ác buông mình vào trong nếp sống bất kính bày tỏ qua lời nói và việc làm. Đức Chúa Trời làm bạn với người kính sợ Đức Chúa Trời và là kẻ thù của người gian ác. Chính những lời này mang lại sự an ủi và khích lệ cho các tín hữu của sứ đồ Phi-e-rơ ngày xưa là dường nào để họ tiếp tục theo đuổi nếp sống thánh thiện và công chính, phó mình cho Đấng xử đoán công bình là Đức Chúa Trời (I Phi 2:23a).
Sống trên đời ai cũng một lần bị người khác làm tổn thương, bạc đãi, bất công, vu oan giáng họa v.v… Trong hoàn cảnh như thế, rất dễ dàng cho chúng ta tìm cách để báo thù. “Ăn miếng trả miếng” là phản ứng tự nhiên của con người sa ngã. Nhưng là con cái thật của Đức Chúa Trời, sứ đồ Phi-e-rơ nói chúng ta phải có một thái độ và phản ứng khác với con cái của ma quỷ. Đó là chúng ta phải để cho Đức Chúa Trời báo trả thay cho chúng ta, còn chúng ta thì chúc phước. Chúng ta càng chúc phước bao nhiêu, thì Đức Chúa Trời càng báo trả kẻ thù chúng ta bấy nhiêu. Con người báo thù thì chỉ gây thêm sự báo thù và không giải quyết được vấn đề tận gốc rễ. Hãy để cho Đức Chúa Trời báo thù thì hay hơn nhiều. Sự báo thù của Đức Chúa Trời là phương cách tốt nhất để giải quyết vấn đề “đến nơi đến chốn” và cách Ngài báo thù thì “đẹp” hơn nhiều so với cách con người báo thù. Cơ-đốc nhân không nên trả thù người khác nhưng hãy để cho Đức Chúa Trời báo thù. Trong Kinh Thánh cho chúng ta thấy nguyên tắc này; đặc biệt là trường hợp của vua Sau-lơ với Đa-vít. Khi Cơ-đốc nhân báo thù thì người khác có thể thù chúng ta và tìm cách lại hại chúng ta nhiều hơn. Nhưng khi Đức Chúa Trời báo thù thì chẳng ai có thể trả thù Đức Chúa Trời được! Chúng ta hãy nhớ điều này: Đức Chúa Trời là Đấng yêu thương nhưng cũng là Đấng công bình. “Ai gieo giống chi thì gặt giống nấy!” Hãy tiếp tục phó mình cho Đức Chúa Trời là “Đấng xử đoán công bình.” Ngài đã từng xử công bình cho Chúa Jesus thì Ngài cũng sẽ xử công bình cho chúng ta, mặc dầu phiên toà và bản án của Ngài mất nhiều thời gian chờ đợi nhưng kết quả của nó là chắc chắn và tuyệt đối công bình.
Phi-e-rơ, một trong ba môn đồ thận cận nhất của Chúa Jesus, theo dõi và quan sát cách sống của Ngài trong trường thống khổ như thế nào. Và ông cho thấy sự chịu đựng của Chúa mang lại phước hạnh cho những kẻ thuộc về Ngài như thế nào: “…vì Ðấng Christ cũng đã chịu khổ cho anh em, để lại cho anh em một gương, hầu cho anh em noi dấu chơn Ngài; Ngài chưa hề phạm tội, trong miệng Ngài không thấy có chút chi dối trá; Ngài bị rủa mà chẳng rủa lại, chịu nạn mà không hề ngăm dọa, nhưng cứ phó mình cho Ðấng xử đoán công bình; Ngài gánh tội lỗi chúng ta trong thân thể Ngài trên cây gỗ, hầu cho chúng ta là kẻ đã chết về tội lỗi, được sống cho sự công bình; lại nhơn những lằn đòn của Ngài mà anh em đã được lành bịnh” (1 Phi 2:21b-24). Khởi đầu một năm mới, chúng ta nhờ ơn Chúa xây dựng cho mình một nếp sống cao đẹp, học đòi theo gương của Chúa Jesus yêu quý trong cách sống giữa cuộc đời này, học biết cách phản ứng và đối xử với những kẻ làm cho chúng ta bị tổn thương, đau khổ, và thậm chí tìm cách cất đi mạng sống của chúng ta. Chắc chắn rằng cuối cùng của nếp sống Cơ đốc cao đẹp là phước hạnh và thỏa lòng. Amen!

Thursday, February 8, 2018

BIẾN ĐẮNG THÀNH NGỌT



Xuất Ai-cập ký (Exodus) 15:22-25
Ðoạn, Môi-se đem dân Y-sơ-ra-ên đi khỏi Biển đỏ, đến nơi đồng vắng Su-rơ; trọn ba ngày đi trong đồng vắng, kiếm chẳng được nước đâu cả. Kế đến đất Ma-ra, nhưng vì nước tại đó đắng, uống chẳng được, nên chi chỗ nầy gọi là Ma-ra. Dân sự bèn oán trách Môi-se rằng: Chúng tôi lấy chi uống? Môi-se kêu van Ðức Giê-hô-va; Ngài bèn chỉ cho người một cây gỗ, người lấy liệng xuống nước, nước bèn hóa ra ngọt. Ấy tại đó, Ðức Giê-hô-va định luật lệ cùng lập pháp độ cho dân sự, và tại đó Ngài thử họ.
Dưỡng linh:
Vừa thoát khỏi cảnh ghê rợn của kiếp nô lệ trong xứ Ai-cập và vừa hồi hộp thoát chết dưới tay của vua Pha-ra-ôn và lính kỵ Ê-díp-tô, dân Y-sơ-ra-ên bắt đầu hành trình đi trong sa mạc bốn mươi năm do Đức Chúa Trời vạch ra cho họ. Dân sự đến nơi đồng vắng Sư-rơ trên con đường Đức Chúa Trời bảo Môi-se và A-rôn dẫn họ đi. Động từ “đem” (c. 22) trong nguyên văn Hi-bá-lai cho thấy chính Môi-se vâng theo sự hướng dẫn của Chúa để đi con đường này. Chẳng may đi trọn ba ngày đường trong đồng vắng mênh mông, khô quạnh, dân sự chẳng tìm ra được một giọt nước nào cho một đoàn dân đông cả triệu người uống cho đỡ khô cổ! Quả là một thử thách to lớn Đức Chúa Trời đặt trước mặt Môi-se và A-rôn cũng như toàn thể dân Y-sơ-ra-ên phải đối diện. Dân sự tiếp tục ra đi để hy vọng tìm được một suối nước mát và ngọt ngào cho dân sự uống. Nhưng rồi họ đến một nơi có nước chảy rốc rách. Ai nấy cảm thấy nhẹ nhỏm và an lòng vì mình có thể thỏa mãn sự khát khao và bao nhu cầu khác của cuộc sống trong những ngày qua chẳng có nước cũng sẽ được giải quyết. Sau khi nếm thì thấy nước đắng, làm sao uống đây? Ai nấy trở nên giận dữ và thất vọng khủng khiếp sau quảng đường dài thật xa xôi. Chúng ta có thể tưởng tượng sự căm phẫn và nguyền rủa của dân sự giáng xối xả trên Môi-se và A-rôn là dường nào! Đến giờ này dân sự cho rằng nguyên nhân của sự ra đi và sự xáo trộn   ra từ hai con người lãnh đạo này. Dân sự oán trách tại sao không để cho họ yên ổn trong xứ Ai-cập, mặc dầu có bị khổ sở và đày đọa nhưng vẫn còn có cái gì đó để sống còn. Còn ra đây chỉ để chết mà thôi! Động từ “oán trách” diễn tả hành động không chỉ bằng lời nói nhưng kèm theo hành động chống trả lại Môi-se, phản loạn ngay cả với Đức Chúa Trời nữa là khác. Lòng oán hờn, câm phẫn, cay đắng đối với người lãnh đạo và ngay cả đối với Đức Chúa Trời đã dâng lên khiến cho tâm trí của dân sự không còn sáng suốt để nhìn thấy cả một chương trình tuyệt vời Đức Chúa Trời muốn làm cho họ. Bây giờ họ chỉ nghĩ đến nhu cầu của thể xác cần phải được đáp ứng thỏa đáng chứ không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ đến những chuyện thuộc linh.
Trong tình huống như thế, Môi-se và A-rôn đã làm gì? Họ không hề chống trả hay phản ứng lại với dân sự. Họ đã có một quyết định vô cùng khôn ngoan đó là xoay qua Đức Chúa Trời để trút tất cả trách nhiệm của hiện tình cho Ngài! Kinh Thánh ghi lại rằng: “Môi-se kêu van Đức Giê-hô-va.” Đây là một hành động của nhà lãnh đạo dân sự Đức Chúa Trời nhìn nhận sự yếu đuối, kém cõi của mình và tuyên bố mình cần đến Đức Chúa Trời là dường nào. Môi-se và A-rôn biết con đường đi xuyên qua đồng vắng Su-rơ và gặp những gì trên con đường này do Chúa dẫn đi, chắc chắn rằng Ngài đã dự bị cách để giải quyết những khó khăn trước mắt và lâu dài của dân sự Đức Chúa Trời. Chính vì thế, Đức Chúa Trời đã mở mắt của Môi-se và cho ông thấy một khúc củi. Nước đắng mà lại cần đến khúc củi để giải quyết vấn đề là một điều hoàn toàn vô lý phải không? Tuy nhiên, đó là cách của Đức Chúa Trời. Ngài có thể dùng tất cả những gì sẵn có xung quanh Môi-se để giải quyết vấn nạn của họ. Cái gì mà Đức Chúa Trời ban cho và cung cấp thì trong đó chứa đựng giải pháp của Ngài. Nước đắng chỉ có thể được giải quyết bằng cách lấy khúc củi quăng xuống thì hóa ra ngọt. Như vậy, yếu tố nào trong sự việc này đã làm chất xúc tác để biến nước đắng thành nước ngọt? Khúc củi hay quyền năng trực tiếp từ Đức Chúa Trời qua lòng vâng phục và tin cậy của Môi-se? Đức Chúa Trời đã thực hiện phép lạ này trước hết để bày tỏ cho dân sự thấy được sự hiện diện của Ngài trong mỗi hoàn cảnh của họ đối diện; đồng thời, Đức Chúa Trời cũng dùng phép lạ này để minh chứng cho dân sự biết rằng Môi-se và A-rôn chính là đầy tớ thật của Ngài. Chắc chắn rằng trong khúc củi không có bất cứ một chất xúc tác nào khiến cho phản ứng hóa học xảy ra để cho nước đắng biến thành nước ngọt. Nhưng điều chúng ta có thể lý giải cho phép lạ này là bởi lòng vâng phục của Môi-se mà Đức Chúa Trời bày tỏ quyền phép của Ngài để chữa lành nước đắng thành nước ngọt cho dân sự uống. Ngay sau khi Đức Chúa Trời đã thi hành phép lạ xong thì Ngài ban cho họ luật lệ (statue) và pháp độ (ordinance), và Ngài cũng thử lòng của họ qua việc đưa ra lời hứa về sự chúc phước và chữa lành nếu họ biết vâng theo điều răn và luật lệ của Ngài. Đức Chúa Trời sẽ chẳng giáng cho họ bất cứ căn bịnh nào của xứ Ai-cập vì Ngài là Đức Giê-hô-va, Đấng chữa lành cho dân sự Ngài.
Dòng nước đắng mà dân sự Đức Chúa Trời đối diện trong đồng vắng Su-rơ chính là tiêu biểu cho tấm lòng của họ đối với Đức Chúa Trời và đối với Môi-se khi họ gặp phải những điều bất như ý đang khi đi theo con đường của Chúa muốn họ đi. Khúc củi Đức Chúa Trời mở mắt cho Môi-se thấy dùng để giải quyết nan đề của dòng nước đắng tiêu biểu cho thập tự giá của Chúa Jesus Christ (Ga-la-ti 3:13-14). Nguồn gốc của sự cay đắng xuất phát từ trong tấm lòng con người giống như dòng nước đắng phun ra từ trong lòng đất. Có nhiều nguyên nhân đưa đến sự cay đắng trong lòng con người chúng ta. Nó có thể là sự hận thù giấu kín về điều nào đó mà người khác đã làm cho mình và gia đình mình. Nó cũng có thể là bất mãn về cách mà Đức Chúa Trời đối xử với mình hay đặt để mình vào trong hoàn cảnh không do lỗi mình gây ra. Nhưng nó cũng có thể là một hoàn cảnh đen tối và tồi tệ mà Đức Chúa Trời muốn đặt để chúng ta trong đó chỉ vì mình làm theo ý muốn của Ngài. Và có thể còn có muôn vàn lý do khác nữa. Tuy nhiên, tựu trung lại vẫn nằm ở chỗ là những gì chúng ta bất mãn và bị đè nén trong sự đau khổ của thể xác lẫn tinh thần quá độ thì sanh ra sự cay đắng. Sự cay đắng được biểu hiện bằng nhiều cách qua lời nói, việc làm, thái độ, cái nhìn của chúng ta đối với Chúa, đối với người. Sự cay đắng tiết ra từ trong bản ngã bị tổn thương và rướm máu do hoàn cảnh đè nén hay khốn cùng trong cuộc đời của chúng ta. Nó chẳng khác gì chất đắng trong cái vỏ của quả chanh tiết ra khi bị chà nát. Trong trường hợp tấm lòng tiết ra sự cay đắng thì chỉ có quyền phép thập tự giá chữa lành mà thôi vì gốc rễ của sự cay đắng là lòng kiêu ngạo ẩn tàng giấu kín. Sự chết về bản ngã, cái tôi, con người cũ là giải pháp duy nhất để giải quyết sự cay đắng của tấm lòng con người. Chỉ khi nào Cơ-đốc nhân bước vào trong sự chết của bản ngã, của cái tôi qua kinh nghiệm đồng nhất chính mình với sự chết của Chúa Jesus Christ trên thập tự giá và để cho sự sống phục sanh của Ngài hành động, thì lúc đó thay vì tiết ra vị đắng sẽ tiết ra chất ngọt của sự sống từ Đức Chúa Trời ban cho (Rô-ma 6:4). Khi đó, Cơ-đốc nhân sẽ sẵn sàng và vui lòng chấp nhận mọi sự vì biết rằng “mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời” (Rô-ma 8:28). Ngoài thập tự giá của Chúa Jesus Christ, con người chỉ có sự hận thù, lòng ghen ghét, và tìm cách làm hại nhau. Đó chính là những hành động biểu hiện bên ngoài của chất cay đắng bên trong của tấm lòng và tâm trí chưa đầu phục Đức Chúa Trời. Khi nào tấm lòng và tâm trí của chúng ta được thập tự giá Chúa Jesus Christ chạm đến và quật ngã đến, khi đó chúng ta mới có được một tấm lòng ngọt ngào bên trong và sự yêu thương bày tỏ ra bên ngoài.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, con biết rõ rằng tự trong chính con chẳng có gì là ngọt ngào và thú vị cho chính Ngài và cho người khác nếm cả. Con xin quyền năng thập tự gía của Chúa Jesus Chirst tiếp tục chạm đến và hành động cách có quyền trong tâm trí và tấm lòng của con, làm cho chết con người cũ cay đắng và thiếu yêu thương, thay vào đó bằng sự ngọt ngào lưu xuất từ trong sự sống phục sinh của Chúa Cứu Thế Jesus. Xin cho con vui lòng chấp nhận tất cả mà không cay đắng, vì biết rằng Ngài đang điều khiển và cho phép mọi sự xảy ra để đem lại lợi ích cho chính đời sống con. Amen!

Thursday, February 1, 2018

GIEO GÌ. GẶT NẤY!

Ga-la-ti (Galatians) 6:7-10
Chớ hề dối mình; Ðức Chúa Trời không chịu khinh dể đâu; vì ai gieo giống chi, lại gặt giống ấy. Kẻ gieo cho xác thịt, sẽ bởi xác thịt mà gặt sự hư nát; song kẻ gieo cho Thánh Linh, sẽ bởi Thánh Linh mà gặt sự sống đời đời. Chớ mệt nhọc về sự làm lành, vì nếu chúng ta không trễ nải, thì đến kỳ chúng ta sẽ gặt. Vậy, đương lúc có dịp tiện, hãy làm điều thiện cho mọi người, nhứt là cho anh em chúng ta trong đức tin.
Dưỡng linh:
Con người là tạo vật của Đức Chúa Trời và bị cám dỗ sa ngã còn biết lẽ công bình và nguyên tắc “nhân quả” huống chi Đức Chúa Trời là Đấng công chính và thánh khiết trọn vẹn. Vì thế, sứ đồ Phao-lô khuyên tín hữu trong Hội Thánh tại Ga-la-ti: “Chớ hề dối mình; Đức Chúa Trời không chịu khinh dể đâu; vì ai gieo giống chi, lại gặt giống ấy.” Câu “Chớ hề dối mình” có nghĩa là đừng để cho người khác lừa dối (do not be deceived). Ma quỷ thường hay lừa dối con người; kẻ ác cũng hay lừa dối con cái Chúa, cho rằng cứ sống tội lỗi và làm việc gian ác đi. Không sao đâu! Đức Chúa Trời yêu thương sẽ không phạt đâu! Thậm chí có người cho rằng Đức Chúa Trời đã chết rồi cho nên không bao giờ có sự báo trả nhãn tiền cho những người làm điều ác đâu. Đôi khi Cơ-đốc nhân sống thánh khiết, công bình, nhịn nhục, làm theo Lời Chúa thì bị thiệt thòi, bị người khác lấn lướt, chà đạp. Trong khi đó, kẻ ác lại thành công, làm gì thì được đó! Điều này chắc chắn làm cho Cơ-đốc nhân vô cùng bận tâm; và đôi khi chúng ta bị cám dỗ muốn buông bỏ nếp sống theo Lời Chúa dạy. Có người muốn đi đến chỗ mất đức tin nơi Chúa vì những cảnh ngang trái và bất công xảy ra ngay trong thế gian và ngay cả trong Hội Thánh của Đức Chúa Trời. Thậm chí có thể dẫn đến trường hợp những người gian ác sẽ chế nhạo Cơ-đốc nhân và chế nhạo cả Đức Chúa Trời nữa vì không thấy Ngài can thiệp, giải cứu người yêu mến và kính sợ Ngài. Sự thực có phải như vậy không?
Sứ đồ Phao-lô an ủi và khích lệ tín hữu sống trong tâm trạng bị người gian ác chê cười vì lòng tin cậy Chúa và trung tín với Ngài. Ông nói: “Ðức Chúa Trời không chịu khinh dể đâu; vì ai gieo giống chi, lại gặt giống ấy.” Ý nghĩa của câu “Đức Chúa Trời không chịu khinh dể đâu” là Đức Chúa Trời chẳng bao giờ để cho con người chế nhạo hay chê cười vì Ngài nói mà không thi hành án phạt ngay. Nguyên tắc nhân-quả của Đức Chúa Trời chẳng bao giờ trở thành vô nghĩa đâu. Vì Đức Chúa Trời chậm thi hành án phạt và cho con người nhận lãnh ngay những gì họ đã gieo, cho nên có người nhạo cười và khinh thường Đức Chúa Trời. Thông thường những gì Đức Chúa Trời báo trả rất chậm nhưng rất chắc chắn, đúng lúc và thích đáng! Đức Chúa Trời không bao giờ bị điều gì hối thúc hay vội vàng trong những gì Ngài làm. Đức Chúa Trời tự chủ chính mình và Ngài biết lúc nào cần phải làm và làm như thế nào. Vì vậy, việc của người kính sợ và yêu mến Đức Chúa Trời là tiếp tục tin cậy và phó thác chính mình cho Ngài và chờ đợi Ngài. Hãy tin vào sự khôn ngoan và công chính của Ngài. Người làm điều ác thì biết chắc chắn rằng Đức Chúa Trời sẽ ra tay báo trả; còn người công bình và ngay thẳng hãy cũng an tâm vì mình sẽ gặt lại những gì mình đã gieo.
Sứ đồ Phao-lô nói có hai thứ gieo và gặt khác nhau: (a) gieo bằng những hành động do xác thịt xúi giục thì sẽ bởi xác thịt mà gặt lấy sự hư nát (corruption); (b) gieo bằng những hành động do Thánh Linh thì sẽ bởi đó mà gặt lấy sự sống đời đời (eternal life). Tại đây chúng ta thấy công việc của xác thịt là tạm bợ nhưng công việc của Thánh Linh thì đời đời. Việc làm của xác thịt là việc làm xuất phát từ trong bản chất tội lỗi của con người, chiều theo bản ngã của chính mình. Trong thư gửi cho tín hữu Ga-la-ti, sứ đồ Phao-lô liệt kê cụ thể từng việc làm của xác thịt. Đó là “gian dâm, ô uế, luông tuồng, thờ hình tượng, phù phép, thù oán, tranh đấu, ghen ghét, buồn giận, cãi lẫy, bất bình, bè đảng, ganh gổ, say sưa, mê ăn uống, cùng các sự khác giống như vậy” (5:19b-21a). Vì họ là những người đã từng có Thánh Linh của Đức Chúa Trời trong đời sống. Nhưng khi họ buông mình vào trong con đường sống và làm theo điều ưa muốn của xác thịt thì sẽ đi đến chỗ mất sự cứu rỗi. Sứ đồ Phao-lô nghiêm giọng tuyên bố với họ rằng: “Tôi nói trước cho anh em, như tôi đã nói rồi: hễ ai phạm những việc thể ấy thì không được hưởng nước Ðức Chúa Trời” (5:21b). Tình trạng mất sự cứu rỗi chính là thấy sự hư nát, là bông trái của việc làm xuất phát từ xác thịt. Ngược lại, nếu sống theo sự hướng dẫn của Đức Thánh Linh, thì đời sống chúng ta sẽ có bông trái của Thánh Linh và gieo bông trái lành. Đó là “lòng yêu thương, sự vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhơn từ, hiền lành, trung tín, mềm mại, tiết độ” (5:22). Kết quả của việc gieo ra những bông trái tốt lành và thiện hảo là sự sống đời đời.
Vì chắc chắn rằng mỗi người sẽ gặt lấy những gì mình đã gieo ra trong cuộc đời này, sứ đồ Phao-lô khuyên tín hữu cần phải chọn lựa điều mình nên gieo là gì. Ông nói: “Chớ mệt nhọc về sự làm lành, vì nếu chúng ta không trễ nải, thì đến kỳ chúng ta sẽ gặt” (6:9). Trong nguyên văn, sứ đồ Phao-lô dùng mệnh lệnh cấm đoán ở tại đây. Ông nói Cơ-đốc nhân không được phép mệt mỏi hay ngã lòng trong việc sống để gieo ra những việc tốt lành vì đó là bản chất của Cơ-đốc nhân, kẻ dự phần trong bản tánh của Đức Chúa Trời (2 Phi-e-rơ 1:4b). Nếu Cơ-đốc nhân không “trễ nải” hay “bỏ cuộc” (trong nguyên văn) thì chắc chắn rằng đến thời điểm của Chúa, chúng ta sẽ gặt lấy kết quả việc mình gieo ra. Vì lẽ đó, “đương lúc có dịp tiện, hãy làm điều thiện cho mọi người, nhứt là cho anh em chúng ta trong đức tin.” “Đương lúc có dịp tiện” là trong khi có cơ hội hãy nắm lấy để làm điều thiện, gieo điều tốt lành. Trước hết, chúng ta phải làm cho anh em trong cộng đồng đức tin là Hội Thánh của Đức Chúa Trời. Tại sao điều này phải xảy ra trước hết trong vòng con cái của Đức Chúa Trời? Vì đây là bản chất tự nhiên của những người được cứu. Thế gian phải thấy được những việc làm thiện hảo và tốt đẹp mà con cái Chúa bày tỏ qua cách cư xử với nhau trong Hội Thánh của Đức Chúa Trời. Người ta không thể tìm thấy những điều đó nơi nào khác trong thế gian này. Bản chất của con cái Đức Chúa Trời là làm điều thiện, đối xử tốt với nhau trong cộng đồng con dân của Chúa. Như sứ đồ Giăng nói: “ Ví bằng các con biết Ngài là công bình, thì hãy biết rằng người nào làm theo sự công bình, ấy là kẻ bởi Ngài mà sanh ra” (1 Giăng 2:29); và “Người ta nhận biết con cái Ðức Chúa Trời và con cái ma quỉ: ai chẳng làm điều công bình là không thuộc về Ðức Chúa Trời, kẻ chẳng yêu anh em mình cũng vậy” (1 Giăng 3:10). Nếu chúng ta tự xưng mình là Cơ-đốc nhân mà không thể sống gieo rắc tình yêu, sự tha thứ trong cách cư xử với nhau trong cộng đồng đức tin là Hội Thánh của Đức Chúa Trời, chắc chắn rằng chúng ta không được kể là con cái của Đức Chúa Trời mà là con cái của ma quỷ. Chỉ có những đứa con của ma quỷ, không có Chúa trong đời sống mới muốn gieo rắc những hành động ghen ghét, ganh tị, thù hận, gây chia rẽ và tạo sự đổ vỡ cho Hội Thánh của Đức Chúa Trời. Nhưng con cái của Đức Chúa Trời được kêu gọi để sống gieo rắc tình thương, sự tha thứ, hiệp nhất và mang lại sự gây dựng Hội Thánh của Đức Chúa Trời.
Mỗi ngày là một món quà Đức Chúa Trời ban cho cuộc đời chúng ta. Mỗi hành động và lời nói chúng ta là bông trái để gieo rắc những điều thuộc bản tánh xác thịt hay Thánh Linh của Đức Chúa Trời. Xã hội, sở làm, học đường, Hội Thánh, gia đình là môi trường sống hay mảnh đất chúng ta có thể gieo những hạt giống tốt lẫn xấu. Đức Chúa Trời ban cho chúng ta sự tự do để làm mọi điều mình muốn. Nhưng nguyên tắc của Đức Chúa Trời vẫn không thay đổi. Đó là “gieo gì gặt nấy!” Hãy chọn điều để gieo…
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Thánh Linh, xin đầy dẫy con mỗi ngày, mỗi giờ để con có thể gieo ra những hột giống tốt lành, thiện hảo cho những người chung quanh con. Xin cứu con khỏi sự cám dỗ của bản tánh xác thịt, không thìn mình, có thể gieo ra những lời nói xấu xa, việc làm gian ác tội lỗi, gây tổn hại đến anh em mình, gây đổ vỡ cho Hội Thánh, và làm ô danh Chúa. Xin cho con trung tín sống với những điều công chính Chúa dạy và tin cậy vào quyền phán xét và nguyên tắc “nhân-quả” của Ngài, mà không hề thối chí trong những việc lành đối với anh em mình. Amen!